Read Món lạ miền Nam by Vũ Bằng Online

mn-l-min-nam

Trong “Món lạ miền Nam”, Vũ Bằng viết: “Tôi yêu miếng lạ miền Nam nhiều là vì nó lạ - lạ đến nhiều khi không thể tưởng tượng được – và chính những cái lạ đó đã cho tôi thấy rõ hơn tính chất thực thà, bộc lộ và chất phác của người Nam”.Trong sách này, Vũ Bằng kể 8 món (canh rùa, thịt chuột, khô, đuông, cháo cóc, dơi huyết, bò kiến – thịt bò cho kiến bu, tóp mỡ ngào đường) mTrong “Món lạ miền Nam”, Vũ Bằng viết: “Tôi yêu miếng lạ miền Nam nhiều là vì nó lạ - lạ đến nhiều khi không thể tưởng tượng được – và chính những cái lạ đó đã cho tôi thấy rõ hơn tính chất thực thà, bộc lộ và chất phác của người Nam”.Trong sách này, Vũ Bằng kể 8 món (canh rùa, thịt chuột, khô, đuông, cháo cóc, dơi huyết, bò kiến – thịt bò cho kiến bu, tóp mỡ ngào đường) mà ông cho là những món lạ làm cho lòng “thấy thương mến miền Nam, miếng ăn của miền Nam”. Thật ra, “cái lạ” chỉ là một điểm nổi lên trên cái nền hoang dã. Những người rời quê cũ lên mở cõi, khẩn hoang cùng đất mới gặp biết bao khó khăn, thiếu thốn đâu dễ gì giữ được phong vị quê xưa. Nhớ chiếc bánh đa, nhưng không có cối xay bột bánh tráng, đành phải tìm bọng cây bỏ cơm nếp (cơm nếp mềm dễ giã hơn cơm tẻ) vào giã nhuyễn cán ra thành chiếc bánh phồng. Và chính chiếc bánh phồng hoang dã này đã đẻ ra chiếc bánh phồng tôm công nghiệp ngày nay. Không có nhà cửa khang trang đặt bàn thờ ông bà để xếp lên những chiếc bánh chưng ngày tết, thôi biến chiếc bánh vuông thành chiếc bánh tét tròn và dài, cột từng đôi treo lên chạc cây rừng ở đầu nhà. Mọi thứ lá rừng, cây hoang nếm thử không ngộ độc thì đều rau ăn....

Title : Món lạ miền Nam
Author :
Rating :
ISBN : 13444980
Format Type : Hardcover
Number of Pages : 493 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

Món lạ miền Nam Reviews

  • Trang
    2018-10-09 21:33

    Hồi đang đọc dở Miếng ngon Hà Nội, dẫu đầu đề đã chỉ rõ là Hà Nội, nhưng vẫn thấy sao mà gần gụi, sao mà thân quen, bởi món nào cũng mang phong vị Bắc Việt không lẫn vào đâu được. Tuy là vùng này miền nọ món ăn chế biến hay tên gọi có đôi chút khác biệt đấy, nhưng nghe đến nào những bánh đúc chấm tương, bánh cuốn ăn kèm chả viên hay đậu phụ rán giòn, cốm xanh bọc lá sen xanh,... thì hóa ra trước nay ta đều đã biết, đã nếm, đã quen cả rồi. Vậy nên thật dễ nảy sinh một lòng yêu đồng điệu mà mong nhớ như tác giả dành cho những thức ngon này.Mà đến Món lạ miền Nam thì ban đầu sao thấy lạ quá, khác quá, toàn những thức ở đẩu ở đâu chịu chưa nếm, chưa nghe, chẳng gợi chút tình tự, nhớ nhung nào ở mình. Nhưng có đọc thử mới thấy thú, chẳng khác gì cái đợt mình ăn trái sầu riêng lần đầu, mùi ngửi thì khó chịu, các múi vàng bày ra đĩa thì nhơn nhớt , nan nát thấy mà ghê, vậy mà đến lúc ăn quen rồi thì ngửi mùi sầu riêng thoảng qua ngoài chợ cũng thấy thèm, chỉ mong có người quen chơi miền Nam về mang cho 1 trái hay hộp bánh pía sầu riêng ăn cho đã ghiền. Rõ ràng chỉ là câu chữ trên trang giấy thôi đấy mà đọc vào lại sống động quá thể, tác giả nhón lấy 1 miếng bò kiến hay 1 đũa đuông béo mầm... mà ngỡ như tay cầm đũa đó cũng là tay mình. Dù đã chuẩn bị đọc cuốn này khi đã ăn uống thỏa thuê cho bớt thèm mà vẫn không cưỡng được cơn thèm. Từng món ăn trong đây được tác giả mô tả cầu kì, chi tiết từ nguồn gốc đến cách chế biến, hương vị, thậm chí một vài mẩu chuyện hay thông tin khoa học liên quan, nhưng đây dường như cũng chỉ là cái duyên, cái cớ để ông giãy bày tình yêu và niềm thương cho người dân xứ Nam chân thành, thuần hậu mà hiếu khách này. Nào cô em gái nghèo miền quê Sa Đéc hằng ngày cặm cụi vào bếp làm hết món này món nọ làm để làm vui lòng người bạn mang nỗi buồn xa xứ. Nào các bà cô ông chú vùng chợ Gạo hẻo lánh tuy ăn uống sơ sài, chẳng có gì đặc biệt nhưng luôn ăm ắp lòng nhiệt tình mời khách. Nào những dân chài miền bể "đánh bạc với trùng dương" đặng cướp "một lứa cá đem về bán tươi hay làm khô" cho người thưởng thức... Chính vì vậy mà dẫu đây có là một cuốn sách viết về ẩm thực mà ta vẫn thấy thấm đượm tình yêu thương (mặc dù phải nói thêm là một số đoạn mô tả cảnh người ta giết rùa, cóc hay ăn chuột bao tử đọc mà nổi cả da gà, nhất là đoạn tác giả kể lại 1 cuộc vét dơi trong lưới đọc thấy mà thương :(( )

  • Quang
    2018-10-06 23:14

    Tiếp nối Món ngon miền Bắc thì Món lạ miền Nam lại gợi ý cho tui danh sách các món ăn phải một lần tìm và thử trong một đời làm người Việt Nam.Vẫn phong cách miêu tả gợi hình gợi hương và đôi chút gợi cảm (qua việc so sánh với hình ảnh "da người con gái trinh trắng") thì tác giả đã lại khơi gợi cảm giác đói của một thằng xa xứ tạm thời như tui. Đói. Vâng, đói chính là cảm giác xuyên suốt khi đọc cuốn này. Nhưng một điều hay ho mới mà mình tìm được ở cuốn này đó là :Ở đời, chỉ chết vì thành kiến cả.Đúng vậy. Thành kiến. Cái "thành kiến" sẽ xuất hiện lờ mờ ở cuốn "Món ngon miền Bắc" nhưng ở cuốn "Món lạ miền Nam", nó lộ diện, cũng bởi chữ "lạ" đó đó. Nó lạ và chúng ta sẽ như này: mới thấy nó lần đầu, nó có ăn được không, nó có ngon không, ui, kinh quá, eo ơi nhìn ghê quá chắc ăn chả ngon, cái gì con đó mà cũng ăn được á, cái gì mà dộng đậy thế này, kinh quá ... và vân vân các kiểu phản ứng khác. Đúng vậy, định kiến sẽ khiến ta phản ứng như vậy với các món ăn được cho là lạ của miền Nam Việt. Bản thân tui, tui có thể hiểu được điều này rất rõ. Hồi năm tui lớp 6 lớp 7, hôm đó trên bàn ăn, giữa các món chính bỗng xuất hiện một bát, bên trong không phải là cơm mà là một món gì đó nâu nâu mỡ mỡ, có một vài miếng thịt heo đã băm nhỏ và sền sệt. Tui nhìn với ánh mắt ái ngại và cả buổi hôm đó không hề động đũa vào món ấy vì trông nó ... nâu nâu ghê ghê. Tui cũng đã dũng cảm dí mũi ngửi thử (hành động không đẹp chút nào trong bàn ăn) và úi, mùi gì nồng quá, ghê quá, không ăn đâu. Cả nhà tui thì chỉ cười rồi ai cũng múc một thìa, cho vào cơm, và khí thế. Bố tui chỉ nói một câu "Không ăn phí cả đời đấy", mẹ tui thì vồn vã hơn "Ăn đi con, một tuần bố mới mua được một lần thôi đấy, ngon mà" ông anh tui không nói nhiều, lấy cơm vét tới cái vệt cuối cùng trong bát đó. Tui thì không là không ạ ! Thế nhưng "không ăn phí cả đời đấy" thật các bạn ạ, và may là năm tui lớp 10 11 gì đó, tui đã kịp ngưng phung phí kiếp người này, trễ còn hơn không, phát hiện ra một món ăn trứ danh, đưa cơm không dứt, vét tới vệt cuối cùng. Mắm ruốc. Đến khi đi học xa, cũng đòi bố mua ở cái chỗ bố vẫn mua đó, hai hộp to tướng mang sang, một lần ăn không kịp, nó lên mốc một chút phần đáy hộp phải vứt mà ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Nói lan man để cho các bạn biết rằng tác giả ở cuốn sách này cũng đã đề cập tới định kiến về các món ăn như thế nào. Những cái tên, những hình thù, những thông tin, những câu chữ lời nói mà dân gian vẫn hay nói về con vật để làm món ăn đó ... nó không quyết định món ăn đó ngon hay không. Ngon hay dở là do khẩu vị của bạn, cái chính là bạn phải thử, ít nhất một lần. Ngon quất tiếp, dở nuốt tuột rồi "thôi em kiếu" chứ chưa ăn mà cứ lè lưỡi lắc đầu xong kêu món đó NHÌN ghê, NGHE người ta nói ăn con này phải tội, NGHE đồn món này không ngon, không sạch, món đó NGỬI không thơm chắc dở... Nhầm, nhầm toooooo ! Thế nên ăn một món ăn cũng như xem một bộ phim đọc một cuốn sách hay gặp một người, phải bỏ định kiến ra, đầu trắng nhất có thể để ta cho phép ta tiếp thu những gì đang hiển hiện ở đó một cách chân tình nhất.

  • Thắng
    2018-10-20 18:39

    Nhìn chung, quyển này kém hẳn so với Hà Nội băm sáu phố phường (Thạch Lam). Ưu điểm là giới thiệu được một số món lạ miền Nam (song chưa đủ nhiều), cách mô tả hương vị và cách ăn uống khá thi vị và lãng mạn, có nét tương đương với Thạch Lam song chưa đạt được mức độ tinh tế như vậy. Nhược điểm là tác phẩm về ẩm thực nhưng lại bị loãng đi bởi nhiều chi tiết tả tình (nhân vật kể chuyện "tôi" nhiều lúc đi sâu vào cái "đa tình", đôi lúc gây cảm khác khó chịu, thường thì thấy mấy món ăn "lạ" là giãy nảy lên nhưng chỉ cần có cô nào đẹp nấu cho là lại ăn liền). Không chỉ vậy, có nhiều chi tiết mô tả cách chế biến động vật gây khó chịu, thậm chí có thể khiến người ta thấy ghê rợn hoặc thương cảm, khiến cho họ không muốn ăn món ăn đó nữa (là một sai lầm và thất bại khi xét đến việc đây là một tác phẩm về ẩm thực). Ví dụ như khi tác giả tả về cách chế biến chuột thịt, cóc, rùa hoặc dơi, nó đi sâu quá mức vào việc mô tả cái cảm xúc của con vật hoặc cái "tinh ranh" và lạnh lùng hoặc vô tình của người đi bắt ra sao. Ngoài ra, tác phẩm như một bộ sưu tầm những món ăn tuy lạ nhưng vẫn rất bình dị nhẹ nhàng của làng quê, nhưng lại dùng nhiều từ ngữ khó hiểu và bác học, khiến nó mất đi tính gần gũi thân quen về làng quê mà người đọc mong cảm nhận được về tác phẩm.Mặc dù vậy, tác phẩm có một điểm mà tôi cho là đặc sắc và hiếm có ở thể loại này, đó là tinh thần nhân đạo. Tinh thần đó được thể hiện ở sự lưu tâm độc giả hãy chú ý rằng, để có những miếng ngon cho mình thưởng thức, có người đã phải bỏ mạng, gia đình mất mát người thân (Đoạn kết bài "Khô"). Nó khiến người ta phải suy nghĩ về vai trò của mình trong vấn đề này, rằng việc ta ăn uống có phải đánh đổi bằng mạng sống của ai đó không. Bên cạnh đó, cũng có thể, tinh thần nhân đạo được thể hiện qua chính những chi tiết chế biến động vật được nhắc đến ở trên. Tác giả có thể chủ định vậy, có thể không, nhưng nó cũng tác động đến người đọc và khiến ta phải xét lại.

  • Thang
    2018-09-29 21:14

    Càng đọc càng cảm thấy thèm. Mỗi món ăn không chỉ có cách chế biến, mùi vị... mà còn là cả những câu chuyện đầy hấp dẫn. Quả thực tác phẩm kí của Vũ Bằng đã là những miếng ngon của Văn học Việt Nam.

  • Anta Lam
    2018-10-02 16:17

    Có chút thiên vị dành cho Vũ Bằng và cả miền Nam nữa. Nên dù có vài điểm không ưng thì vẫn tủm tỉm cười bởi "nỗi buồn thiên lý tương tư" duyên vô cùng!

  • Au Duong Shin
    2018-10-08 15:17

    Viết món ăn mà tình tự, mà hào hoa phong nhã, mà phong tình cùng gợi cảm như này, thiết nghĩ chỉ có Vũ Bằng.