Read The One-Straw Revolution: An Introduction to Natural Farming by Masanobu Fukuoka Frances Moore Lappé Wendell Berry Larry Korn Online

the-one-straw-revolution-an-introduction-to-natural-farming

Call it “Zen and the Art of Farming” or a “Little Green Book,” Masanobu Fukuoka’s manifesto about farming, eating, and the limits of human knowledge presents a radical challenge to the global systems we rely on for our food. At the same time, it is a spiritual memoir of a man whose innovative system of cultivating the earth reflects a deep faith in the wholeness and balancCall it “Zen and the Art of Farming” or a “Little Green Book,” Masanobu Fukuoka’s manifesto about farming, eating, and the limits of human knowledge presents a radical challenge to the global systems we rely on for our food. At the same time, it is a spiritual memoir of a man whose innovative system of cultivating the earth reflects a deep faith in the wholeness and balance of the natural world. As Wendell Berry writes in his preface, the book “is valuable to us because it is at once practical and philosophical. It is an inspiring, necessary book about agriculture because it is not just about agriculture.”Trained as a scientist, Fukuoka rejected both modern agribusiness and centuries of agricultural practice, deciding instead that the best forms of cultivation mirror nature’s own laws. Over the next three decades he perfected his so-called “do-nothing” technique: commonsense, sustainable practices that all but eliminate the use of pesticides, fertilizer, tillage, and perhaps most significantly, wasteful effort.Whether you’re a guerrilla gardener or a kitchen gardener, dedicated to slow food or simply looking to live a healthier life, you will find something here—you may even be moved to start a revolution of your own....

Title : The One-Straw Revolution: An Introduction to Natural Farming
Author :
Rating :
ISBN : 9781590173138
Format Type : Paperback
Number of Pages : 200 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

The One-Straw Revolution: An Introduction to Natural Farming Reviews

  • John
    2018-12-05 14:50

    I legally downloaded the book in PDF form from http://www.soilandhealth.org/This book made me realize that something else is possible.The author writes that he is a farmer in Japan who gets rice yields that meet or eclipse the most highly productive regions in Japan, yet he:- uses no artificial fertilizer- does not plow- does not sow seed but rather tosses it on the ground and forgets it- does not weed- does no insect control- works far fewer hours than those who use the aboveHis descriptions of his methods are interwoven with his overall life philosophy, which seemed to echo Taoist and Buddhism themes more than anything else. I found this book very interesting. I think it's translated from Japanese.

  • Becca
    2018-11-30 17:01

    So if you crossed Yoda with Joel Salatin and made him a laboratory scientist with a Japanese rice-grain-vegetables-citrus farm, you'd get a rough and awkward parody of Fukuoka Sensei.Really, to capture this guy's wit and humility and flashing intelligence, you really need to read the book. Possibly over and over. Outside would be best. In Japan-- perfect.So, if I may debase his great ideas with my little summary, the idea of the book is that People Mess Up Nature. Even good farming practices, like pruning, mulching, weeding, flooding, and composting have only become necessary because we've messed up the way nature thrives on its own.Fukuoka Sensei experimented for years on his small farm, slowly pruning out all the practices of farming that have been thought necessary for millenia. The result is a naturally harmonious and productive way of farming that he calls, with the humility of a true Zen master, Do-Nothing Farming.Acolytes arrive at his farm expecting that Do-Nothing means really not doing anything. It actually means lots of work: much more difficult than following formulas or procedures or practices. It requires accurate awareness of the natural world, a precise understand of the specific natural processes at work in the spot you are trying to cultivate, and also a good deal of inner work-- in the farmer.And from the inner world of the farmer, a new view on the world's problems. Maybe the world doesn't need to produce MORE meat, MORE food, MORE grain, MORE energy. Maybe we need to realize that we can thrive on less. That we ignore the bounty that nature is willing to shower upon us every season, and choose to eat with our heads (11-12 servings of carbohydrates, 6 of proteins, 5 of fruit, check!) rather than with our hearts and bodies. Seasonal, local, handmade, in communities, with gratitude.So I thought it was a far-sighted, insightful, wise, funny, extraordinarily persuasive little book. I'd like to carefully incorporate his ideas about do-nothing farming(maybe skipping the maggots-for-dinner proposal)into my tiny garden, or at least into my awareness of the natural world and my place in it.

  • Nguyên ngộ ngộ
    2018-11-24 16:43

    Cuộc cách mạng một cọng rơm.Cuốn sách của một người nông dân, viết về quá trinh "tự nhiên hóa" trong việc làm ruộng, làm vườn của mình. Một cọng rơm đã dẫn dắt tới cuộc cách mạng 4 KHÔNG: (rất sốc)- không cày xới đất- Không dùng phân bón hóa học- Không làm cỏ bằng việc cày xới hay dùng thuốc diệt cỏ- Không phụ thuộc vào hóa chấtVới một người có triết lý sống hòa vào thiên nhiên, ông tâm niệm rằng đất đai vốn đầy màu mỡ rồi, việc phun hóa chất, thuốc trừ sâu vô tình giết chết rất nhiều vi sinh trong đất, việc cày xới đất chỉ giúp làm những mầm cỏ dại sâu dưới đất có cơ hội nhoi lên. Sau hơn 30 năm thất bại, cuối cùng, ông cũng tinh giản được phương pháp làm nông cách mạng, để rồi tách khỏi khoa học "vớ vẩn", và thoát cảnh "bán mặt cho đất bán lưng cho trời". Làm nông rất đơn giản và vui lắm!Hơn hết, thông điệp chủ đạo cuốn này muốn truyền tải là kêu gọi con người chuyển từ lối sống, nhận thức EGO sang ECO.Ở EGO, loài người tự cho mình là đứng trên muôn vật, cố gắng tách biệt, phân biệt rõ ràng rành rọt mọi thứ bằng "trí phân biệt" của mình. Cuộc sống vốn có kẻ mạnh, kẻ yếu... và con người tiến hóa đỉnh cao rồi... ta là tất cả... Ở ECO, con người hòa vào tự nhiên và sống, con người ý thức được một hệ sinh thái hài hòa, con người chỉ là một trong 1 chỉnh thể hoàn hảo đó: "Diều hâu săn rắn. Chó sói tấn công diều hâu. Con người giết con sói đó, và sau này lại phải đầu hàng trước một vi-rút lao. Vi khuẩn sinh sôi trong xác chết của con người, và các loài thú, cây cỏ lại phát triển mạnh nhờ những chất dinh dưỡng sử dụng cho hoạt động của bọn vi khuẩn. Côn trùng tấn công cây cối và lũ ếch lại ăn côn trùng."Khi đi qua khu vườn, ruộng của ông này, người ta thấy đầy rẫy các côn trùng: ong, bướm, giun, ếch, bọ bu bám, cộng sinh nhau sống, chứ không phải là một khu vườn chỉ có CÂY và NƯỚC.Một khi con người dẹp đi cái TÔI (EGO) bằng cách đừng cố TÁCH BIỆT mọi thứ rạch ròi, thì mọi thứ sẽ vẫn tồi tẹ như hiện có: trái cây nhìn rất đẹp nhưng đầy hóa chất tạo ngọt, rau to chắc khỏe với mớ thuốc sâu, nông dâng nai lưng giệt cỏ dại để tránh bị một vụ mùa tan tành... tất cả cũng chỉ vì chưa biết hòa vào tự nhiên vốn dĩ đã đầy quyền năng. Một thông điệp gút lại: chuyển từ nhận thức EGO sang ECO, thuận theo tự nhiên!

  • Mai Anh
    2018-12-11 18:49

    Đây là lần đâu tiên mình đọc một cuốn sách về chủ đề nông nghiệp (trừ cuốn công nghệ hồi còn đi học), rất ngắn, và mình phần nào bị sốc. nếu cuối cấp ba mà đọc cái này rồi chắc ở nhà làm nông chớ không lên xì phố học đại học làm gì, rồi đâm vô mấy chỗ công ty tư bản như giờ. =)) Ý mình là, cuốn sách này thay đổi cách nhìn của mình về nông nghiệp & xã hội. Mình luôn tự hỏi việt nam mình là đất nước chủ yếu dựa vào nông nghiệp nhưng sao người dân vẫn ăn "thực phẩm bẩn", thậm chí ko có ngâm thuốc kích thích...thì bản thân người nông dân cũng đã dùng các chất hóa học ngay từ khi trồng...cái mà Fukuoka cho rằng con người việc dùng chúng đã phá hủy đi cái hài hòa của tự nhiên rằng cây cối sinh vật đất đai, tự bản thân chúng tự kết hợp và cộng sinh có thể tạo ra nguồn dinh dưỡng cung cấp thực phẩm cho con người. Vì sao người ta lại làm vậy, vì con người vốn ưa rau củ có hình dáng màu sắc đẹp bắt mắt, rồi đồ ăn sạch chắc chắn giá phải cao, vì lợi nhuận... (sách viết từ từ rất lâu rồi mà như chuyện hôm qua, chuyện của ngày nay vậy).Tuy vậy, có một vài điểm mình cũng không đồng quan điểm với tác giả đặc biệt là cách nhìn của ông về sự phát triển của xã hội và vai trò của công nghệ.Cuốn sách ko chỉ dừng lại ở việc làm nông đơn thuần mà còn là cái triết lý sống của Fukuoka liên quan nhiều đến thiền định...Sau "Khuyến học", thì cuốn này đã được vô danh sách "must read" của mình, và muốn recommend cho người khác đọc.

  • Rosie Nguyễn
    2018-12-04 22:00

    Rất nhiều điều hay có thể học từ quyển này:- Con người làm cho đất đai tự nhiên yếu đi, làm môi trường ô nhiễm đi. Sau đó lại tìm những cách thức để giải quyết hậu quả. Nếu ban đầu cứ để tự nhiên làm việc của nó thì sẽ không phải nhọc công. Tự nhiên là hoàn hảo.- Chúng ta phải trả giá quá nhiều cho sự ham muốn vô độ của con người: muốn có thực phẩm khác mùa, muốn trái cây phải to đẹp bóng loáng, muốn ăn nhiều nhiều thịt và những thực phẩm chế biến khác. - Thực phẩm tự nhiên chính ra phải có giá thấp vì ít tốn công chăm sóc nuôi trồng.- Đất đai yếu mới cầu hóa chất. Nếu giải quyết vấn đề từ gốc thì không phải nhọc công đi giải quyết hậu quả. Chỉ phụng sự tự nhiên và thế là mọi sự tốt đẹp cả.- Nông nghiệp đã trở nên lạc hậu và yếu đuối về tinh thần, chỉ dành quan tâm đến phát triển vật chất.- Phải sống sao để bản thân thức ăn ăn vào thấy ngon miệng, chứ không phải thêm thắt gia vị cho ngon miệng.- Chỉ ở đây, chăm lo một cánh đồng nhỏ, sơ hữu sự tự do và sung túc mỗi ngày. Đó là cách sống khởi nguyên của nông nghiệp.- "Liệu mùa thu tới có mang theo gió hay mưa, tôi không thể nào biết được. Nhưng hôm nay, tôi sẽ làm lụng trên đồng"- Mục đích tối thượng của làm nông không phải là trồng cây mà là sự tu dưỡng và hoàn thiện con người. Cúi đầu bái phục.

  • Siddhartha
    2018-11-21 19:05

    Every once in a while, we chance upon a book that we finish it in one sitting, and wonder why we did not find it earlier. Every once in a while, we chance upon a book that makes us think "Exactly how does any one else not think like this?". A book that introduces a new paradigm.. a new dimension to our world view. The new paradigm may or may not be one with which we are comfortable.This outstanding book by Masanobu Fukuoka is one such. And the new paradigm it introduced to me is both comfortable and fills me with hope. It's even more remarkable Fukuoka did what he did in Japan, of all places, that in the sense that the Japanese are the sort of people who are likely to use the most modern methods anywhere possible, and are the sort who obsess with order and conformity! They even produced cuboid shaped water melons! Fukuoka has a message for them:).Consider this: Agriculture is thousands of years old. Diverting Riverine and Canal water for Agriculture is relatively recent phenomena. Now we are already experiencing irrigational challenges across the world in general and South Asia in particular. How are we going to manage?Fukuoka answers this question. But before that, he asks that question on our behalf. And many other questions. And he answers them. Well.Whether his exact methods are practicable elsewhere is obviously open for debate, but the direction he shows is one we, the human race, cannot afford to ignore. A must read from me.

  • Trung Rwo
    2018-11-18 17:59

    Một "cuộc cách mạng" cực đoan và đặc sệt tính tự kiêu của tác giả. Cuốn sách thuần chủ quan, phủ nhận sạch trơn mọi ý kiến ngoại lai (đặc biệt là khoa học), tập trung đề cao sự tốt đẹp của thành quả nhờ một quá trình dài mà không nhận ra rằng tính đa dạng mới là cái khiến thế giới thú vị. Nhất là khi, sống ở một vùng ôn đới dễ chịu đã làm ông dễ dàng thành công với phương pháp của mình hơn.Không nghiên cứu về cách trồng trọt, mình chỉ đọc để xem tư duy của tác giả nên bỏ qua những đoạn nói nhiều về kỹ thuật. Nhưng hơi buồn cười ở những đoạn suy diễn rộng ra, ông chỉ trích những người không đi theo cách của ông là không hiểu biết thực sự về đồng lúa, nhưng càng nói càng thấy một sự ngạo mạn của người không suy nghĩ rộng quá khỏi cánh đồng. Cuốn sách là một cẩm nang dành cho những người cùng chí hướng, tuy vậy, tác giả hoàn toàn thất bại trong việc thuyết phục những kẻ ngoại đạo như mình đi theo tư tưởng của ông.

  • Damian Satterthwaite-Phillips
    2018-11-27 21:00

    This is really like a 4-star book combined with a 2-star one. This book starts out fabulously, all about simpler existence and simple farming. Life without fucking everything up, basically, and it's very inspiring. But then the author gets increasingly preachy, and goes on a Zen-and-the-Art-of-Motorcycle-Maintenance-type patting himself on the back... (though actually much less obnoxiously). Ultimately I tend to largely agree with Fukuoka's life philosophy, but he needs to tone it down a bit. I grow tired of the false human-nature dichotomy, and Fukuoka is a bit hypocritical at times too:-There is nothing in life that is meaningful/I'm going to lead a revolution!-There is no need to use manure in fields/I spread chicken shit on my fields-There is no need for chemical insecticides/I spray my orchard trees with machine oil...and my favorite is when he talks about how farmers are in part responsible for the trend toward chemical and commercial farming, and then goes on to say how he hates the idea of wasted energy in shipping produce to distant markets, only to comment that he shipped produce from Shikoku to Tokyo because 'the price was right.'I'm being too hard on him though... this book is worth reading, even if you don't make it to the end.You can download it FREE. Find the link under the Wikepedia entry for "Masanobu Fukuoka"

  • linhtalinhtinh
    2018-12-15 20:44

    It's hard to rate a book like this. It's a book that I appreciate, but not one that I completely subscribe to. I understand and admire Fukuoka's philosophy and work, that without a doubt.Fukuoka practices natural farming, which means being cooperative with nature instead of trying to pretend that we humans know more and can do better. He tries to create a system that nature's mechanism does its best. No more pesticide, herbicide, not even pruning, weeding, etc. He simply finds (and some scientific research agrees) that nature can do better. Let the weeds grow, let the seeds sprout on their own, let the suitable ecosystem do its work and things turn out to be magnificent.I love the idea, and the evidence. After all, the earth has been alive for millions of years and the mechanism of living things must be the most efficient, the most powerful one among all. It is the one that survives.But what does it mean to be "natural." There is still work, there is still human intervention in Fukuoka's method after all. The difference is that instead of engineering artificial mechanisms and environments, the author only tries to co-operate with the nature. It's a minimal type of intervention that involves rearranging, reordering the most successful pieces of nature and let it be. I wouldn't call it completely "natural." I think it is very smart.So that's where I disagree with the author. I do not disagree with his criticism of the way research is done in the scientific world. Yet I would say his "natural farming" is very much a science itself. Or perhaps it is an arts. Either way, it involves intellectual thoughts, a lot of personal attachment, beliefs, love. It is a science of a different standard, one that is difficult to be accepted by the conventional society, but a good one indeed. In denying all the achievements of sciences, is he denying his own work? Well, ok, my definition of science is slightly different from his.The book is also a great deal about philosophy, about the way of life, about living. It reiterates some ideas in Zen Buddhism, even though the author does not necessarily practice Zen. My trouble with Fukuoka's ideas is his imagination of "the primitive," of the "old" or "original" way of farming. Does that beautiful, romantic way of living and farming ever exist? Does it exist only for a few elites and a few enlightened ones?The world is full of problems. It has always been and it will always be. Fukuoka wants to rid the world of those problems. He proposes that we go "back" to the nature (if that past ever exists). He dreams of an earth pure and harmonious. I'm skeptical. In some ways, I even enjoy this sad world. I enjoy observing this crazy, greedy, foolish, but also kind, noble world. I enjoy it even if it comes to an end. Because it's alright. Human is a part of nature too. The way we are exploiting, destroying it is very much a natural process. It could end very badly indeed. But well, nature doesn't have to be always successful. There is no definition of success or failure in nature. It just is.

  • Nguyễn
    2018-12-01 18:04

    nói chung ba sao thôi :)) chắc do là thánh nhân nên ông Masanobu này có cách tiếp cận khác =))) nhưng mà ổng hay chửi khoa học như chửi chó cho nên mình thấy hơi nghi ngại, không dám đặt bút cho 4 sao. có điều cũng hay và có lý chứ ko phải thường. có điều nếu là mình mình sẽ chỉ viết về nông nghiệp thôi, chứ mở rộng ra nói trời nói đất mình thấy không được tử tế cho lắm, kiểu nổ nổ. trừ khi viết tiểu thuyết;

  • Minh Giang
    2018-11-30 15:47

    Thật khó tìm từ ngữ để nói về Masanobu Fukuoka và cuốn sách của ông: Cuộc cách mạng một-cọng-rơm (The One-Straw Revolution).Được đào tạo bài bản và vốn là một nhà khoa học tham gia các nghiên cứu về sản xuất lương thực của chính phủ Nhật Bản trong giai đoạn chiến tranh, Fukuoka nhận ra sự hạn chế của khoa học và sự vô nghĩa trong tham vọng chinh phục, thay đổi thiên nhiên của con người để ích kỉ phục vụ cho mục đích của mình. Một lần tình cờ đi ngang qua một ruộng lúa thử nghiệm bị bỏ hoang gần quận Kochi, Fukuoka thấy rất nhiều cây lúa xanh mọc khoẻ mạnh trên nền cỏ và rất nhiều rơm rơi rụng dưới đất dầy lên sau nhiều năm. Chẳng có gì cần thay đổi, không có gì cần chinh phục. Ông bỏ về Shikoku để bắt đầu làm nông tới khi ông qua đời năm 95 tuổi, theo phương pháp thuận theo tự nhiên.Fukuoka không cày ruộng, không canh tác, không làm cỏ, không dùng thuốc trừ sâu, không dùng phân hoá học hay phân ủ vi sinh. Ông chẳng cần máy móc, thậm chí không hề tháo nước ngập ruộng quanh mùa như các phương pháp trồng lúa truyền thống của Nhật Bản. Fukuoka sau nhiều năm thử nghiệm, chỉ rải rơm lên cánh đồng của mình. Ông tìm cách để trả lại đất nhiều nhất những dinh dưỡng tự nhiên mà đất ban tặng. Phương pháp của Fukuoka, thay vì làm nhiều hơn những thứ khoa học nông nghiệp cho rằng tốt, hướng tới sự tin tưởng vào khả năng cân bằng của thiên nhiên để làm ít đi, bỏ qua những hành động xuất phát từ ảo tưởng kiểm soát của con người. Những giống cây lúa được “cải tiến” xa rời với lối sống tự nhiên sở hữu một bộ rễ và thân thể yếu ớt buộc những người nông dân các ruộng xung quanh phải tiếp tục theo vòng xoay bón thêm cho chúng nhiều chất dinh dưỡng nhân tạo và phun thuốc trừ sâu. Trái với rất nhiều suy nghĩ về trồng trọt tự nhiên, ruộng lúa và vườn cam của Fukuoka không hề kém năng suất. Sản lượng từ ruộng của ông đạt ngang bằng thậm chí hơn rất nhiều ruộng vườn trên khắp Nhật Bản. Và bởi vì “làm ít hơn”, nông sản tự nhiên tới tay người dùng với giá thấp, không chỉ giới hạn ở những người có điều kiện tài chính. Ông đã nổi giận và dừng việc cung cấp thành quả của mình cho một cửa hàng khi họ đã thiếu trung thực bán giá cao hơn rất nhiều cho người dùng – một phần vì người dùng nghĩ nếu một cây trái nào đó được nuôi trông theo quy chuẩn “tự nhiên” thì giá sẽ cao hơn. Hoàn toàn không phải như vậy.Cuốn sách nhỏ của Fukuoka không chỉ nói về việc trồng cây, cũng như “The Book of Five Rings” của Miyamoto Musashi không chỉ nói về việc tập kiếm. Fukuoka khiến chúng ta suy nghĩ về cách con người tự tạo tiền đề cho những vấn đề của họ, như một anh chàng tự lên mái dẫm nát mái nhà của mình, tự mò lên vá lắp khi trời mưa và tự vỗ tay rồi đặt câu hỏi: Tay phải hay tay trái đang tạo ra tiếng động? Ông bàn luận với các học sinh về các chế độ ăn uống thuận theo tự nhiên, về việc họ tới đây và chẳng đặt một mục đích gì, về chữ “Không” trong Phật giáo, về việc những chữ (words) viết ra đôi lúc sẽ chẳng bao giờ đạt tới thông tuệ của sự im lặng, những chữ chính Fukuoka đôi lúc cũng không thể hiểu.

  • chuoibantho
    2018-12-05 18:01

    "Không, bản thân tôi không có gì đặc biệt cả, nhưng điều mà tôi đã thoáng thấy được đó thì quan trọng vô cùng."Em đọc sách này hai lần, back-to-back. Lần đầu đọc thấy nhiều mơ hồ, lần sau đọc thấy sáng hẳn ra, mới hiểu được các nhận xét và cảm nhận của người đọc trước trên bìa sách. Nông nghiệp là cái cớ bác Fukuoka mượn để bàn về sự bền vững, triết lí về các phong cách sống cũng như về mối quan hệ giữa con người với tự nhiên. Sách xanh làm cho em để ý đến môi trường xung quanh hơn, trân trọng mà thưởng thức đồ ăn thức uống hàng ngày hơn. Giản dị là một cách sống em yêu thích.

  • Thảo
    2018-12-11 20:42

    Lan man quá, nhiều chỗ lặp ý, cố đọc cho xong. Chắc tại cũng không tán thành hoàn toàn quan điểm của ông này nữa.

  • Naziur Rahman
    2018-12-13 20:08

    "The one straw revolution" আক্ষরিক বাংলা করলে দাঁড়ায় "একটি তৃণখন্ডে বিপ্লব" (এ নামে বইটার একটা বাংলা অনুবাদও আছে)। কিন্তু আমি যদি নিজের মত করে বলি তবে এ বইয়ের বাংলা নাম হয়তো আমি দিতে চাইব "একটুকরো খড়ের লাগি" ! কেমন যেন একটা মায়াময় ব্যপার আছে পুরো বইটাতে। বইটা নিজেই একটা বিপ্লবের সমান। কৃষি, কৃষক, প্রকৃতি, জীবন, দর্শন সব গায়ে গায়ে জড়িয়ে আছে যেন বইটার পাতায় পাতায়। অনেক কিছু নিয়ে নতুন ভাবে চিন্তা করতে শেখায়। বইটার কথা প্রথম শুনি আমার এক বন্ধু এবং সহপাঠি থেকে। বহুদিন ধরে পড়ার তালিকায় তুলে রেখেও যোগাড় করা এবং পড়া হচ্ছিল না। পরবর্তিতে এক শিক্ষকের কল্যানে মূল বইটা হাতে পেয়ে সেটা পড়া শুরু করি। তারপর ছোট ছোট বিরতিতে অন্য আরো বইয়ের সাথে এটাও এগোতে থাকে। বইটার মূল বিষয় আসলে প্রাকৃতিক কৃষিপদ্ধতি (Natural farming) অথবা লেখকের ভাষায় বললে "কিছুই না করার কৃষিপদ্ধতি" (Do nothing farming method). পুরো বইয়ে লেখক সাবলীল ভাবে বর্ণনা করে যান প্রকৃতির সাথে কৃষির সম্পর্ক, আধুনিক উন্নত কৃষিপদ্ধতির অভিশাপ, আধুনিক বিজ্ঞানের প্রকৃতির সাথে সম্পর্কহীনতা, আধুনিক মানুষের নির্বুদ্ধিতা এবং প্রকৃতিতে ফিরে আসার দর্শন। এ যুগে এসে আমাদের হয়ত মনে হতে পারে যে আধুনিক কৃষিপদ্ধতিতে চাষাবাদ না করলে পৃথিবীর ক্রমবর্ধমান জনসংখ্যার খাদ্য চাহিদা মেটানো সম্ভব নয়। কিন্তু লেখক তার অভিজ্ঞতা দিয়ে প্রমাণ করে দেখিয়েছেন যে প্রাকৃতিক কৃষিপদ্ধতির ফলাফল কিছুটা ধীর গতির হলেও এর প্রভাব সুদূরপ্রসারী এবং আধুনিক পদ্ধতির তুলনায় লাভজনক। কিন্তু তবুও এ পদ্ধতির প্রচার ও প্রসারহীনতার পিছনে জড়িয়ে আছে কৃষিযন্ত্র ও কৃষিপন্য উৎপাদনকারী পুঁজিপতিদের বিষাক্ত প্রভাব। সব শেষে গিয়েও আশঙ্কার বিষয় এই যে, এ বই লেখা হয়েছে ১৯৭৫ এ। মানে আজ থেকেও প্রায় অর্ধশত বছর আগে। কিন্তু সে সময় থেকে এখন পর্যন্ত অবস্থার যে খুব একটা উন্নতি হয়েছে বা প্রাকৃতিক কৃষিপদ্ধতির যে যথেষ্ট বিস্তার ঘটেছে তা তো নয়ই বরং আধুনিক পদ্ধতির নামে প্রকৃতিবিরুদ্ধ পদ্ধতির বৃদ্ধি ও উত্তোরোত্তর উন্নতি হচ্ছে দিনের পর দিন। এতদিন পরেও প্রাকৃতিক পদ্ধতিতে আবাদ করা কৃষকের সংখ্যা অত্যন্ত নগন্য। এমনকি মানুষের ভুল ধারনাও ভাংবার কোন অবকাশ নেই। লেখকের সব কথা বা ভাবনার সাথে আমার নিজস্ব সব ভাবনার মিল না হলেও বইটা একটা নতুন দৃষ্টিভঙ্গির দ্বার খুলে দেয়। অনেক জানা ও অজানা বিষয় নিয়ে নতুন করে চিন্তা করতে শেখায়। যদিও দিনশেষে আমি সেই পুরোনো গোয়ালেই ফিরে যাই! আধুনিকতা নামক খোঁয়াড়ের গরু হয়ে উন্নত ঔষধ মেশানো খড় খেয়ে দেহের চাহিদা মেটাই! ঘুরে ফিরে God must be crazy মুভির সেই প্রথম উক্তির কথা মনে পড়ে যায়,"Civilized man refused to adapt himself to his environment; instead, he adapted his environment to suit him. So he built cities, roads, vehicles, machinery, and he put up power lines to run his labour-saving devices. But somehow he didn't know where to stop. The more he improved his surroundings to make life easier, the more complicated he made it. So now his children are sentenced to 10-15 years of school, just to learn how to survive in this complex and hazardous habitat they were born into. And civilized man, who refused to adapt to his surroundings, now finds he has to adapt and re-adapt every hour of the day to his self-created environment" হায়রে মানুষ! রঙ্গিন ফানুশ!

  • Justin
    2018-11-29 19:56

    This is the first book that I have ever started rereading immediately upon completion to see what I had missed the first time. After the second reading it easily burst into my all time top 10 favorite books list. I am a firm believer that understanding and obeying nature are essential steps towards fulfillment on both individual and social levels, and this book gives expression to that belief better than any I have ever read. Mr. Fukuoka's essential question that took him 30 years to answer is "What is the natural pattern?" Of course, the medium through which he seeks this answer is agriculture in Japan. While there are parts of the book that go into details of agriculture, most of the book is an analogy for whatever medium you work through to answer the big question.I am a teacher and much of the wisdom in this book applies to my field. For example, Mr. Fukuoka states that most farmers try to improve their craft by adding things and he felt that was a fundamental mistake: "My way was opposite. I was aiming at a pleasant, natural way of farming which results in making the work easier instead of harder. "How about not doing this? How about not doing that?"—that was my way of thinking. I ultimately reached the conclusion that there was no need to plow, no need to apply fertilizer, no need to make compost, no need to use insecticide. When you get right down to it, there are few agricultural practices that are really necessary." This is a very accurate description of constructivism, a philosophy of teaching that puts emphasis on good course design and lots of formative feedback and abandons the model of teacher as expert. It sees students as capable, intelligent people who enjoy learning and only need powerful experiences and support in their reflection process to learn to do what they propose. In other words, learning is natural to people and this approach lets that natural process take place, just as Mr. Fukuoka's farming is natural to the earth and thus produces great yields.Mr. Fukuoka rails against chemical fertilizers and insecticides as "the most inept way to deal with problems such as these, and will only lead to greater problems in the future." Again, this is perfectly analogous to teaching methods that scare students away from valuing what they already know to solve academic problems and into memorizing knowledge and methods that are not intuitive or understood at any deep level. This leads to low self esteem and creates dependence on a teacher for further learning, leaving them stunted when such a teacher is not around.Of course, you don't have to take this entire book as an analogy to enjoy it. His understanding of nutrition is truly enlightening. For example, many people feel intuitively that eating organically grown foods is better for us and the planet without necessarily understanding why. In a real sense, food is medicine, and "Chemically grown vegetables may be eaten for food, but they cannot be used as medicine." So, when food is only food, it loses meaning. When food loses meaning, we become alienated from nature, the root cause of most of society's current evils. "Foods that have departed far from their wild state and those raised chemically or in a completely contrived environment unbalance the body chemistry. The more out of balance one's body becomes, the more one comes to desire unnatural foods. This situation is dangerous to health."The agricultural method he espouses was developed over 30 years on his own fields through countless trials and errors. Its beauty lies in its simplicity and its coherency with nutrition, with wisdom that understands the ebb and flow of nature within and around our bodies. Mr. Fukuoka is truly a man who walks his talk, and his talk is brilliant.

  • Anh Vi
    2018-11-17 16:07

    Tôi đã từng nghe nhiều người Việt nhắc tới câu: "Con người là loài động vật duy nhất phải làm việc, còn các động vật khác kiếm sống bằng cách sống". Hồi đó chẳng có mấy người mình, bao gồm bản thân tôi, tìm hiểu mà biết tới cái tên Masanobu Fukuoka - người phát biểu câu nói đó. Và dù "Cuộc cách mạng Một-Cọng-Rơm" của tiên sinh Fukuoka đã làm cho dân tình xôn xao cả một năm vừa qua, thì tới giờ tôi mới tìm đọc nó. Tôi ước tôi đã đọc nó sớm hơn. Người ta gọi cuốn sách bằng những cái tên khác nhau: một tác phẩm chưa đựng kiến thức về nông nghiệp, một tác phẩm (hẳn) mà như một "cuộc cách mạng", hay một tác phẩm triết học dành cho những con người thích suy tư luận lý... Với "ông già Tây Nguyên" Nguyên Ngọc thì "cuốn sách này nói về hạnh phúc, điều ta tưởng đã hiểu, mà có khi hóa ra nhầm". Nguyên Ngọc nói thật chính xác. Và với tôi, "Cuộc cách mạng Một-Cọng-Rơm" cũng đơn giản là sự quán chiếu bản thân Fukuoka trong đời sống, giữa thiên nhiên, thông qua công việc làm nông "thuận" tự nhiên của mình. Đó là những chia sẻ, chắt lọc từ cả mấy thập niên cuộc đời của lão nông Fukuoka, người - như con cá lội ngược dòng - bướng bỉnh quay trở về với nông nghiệp thuận tự nhiên trong khi Nhật Bản và cả thế giới đang hối hả chạy theo vòng quay của nông nghiệp thương mại hiện đại, mà năng suất thu hoạch trên ruộng của ông ngang ngửa tốp đầu một tỉnh của nước Nhật. Như thế, bước đầu ta đã có thể mong đợi một hay nhiều điều gì có ý nghĩa từ câu chuyện của ông, phải không?25 tuổi, khi chợt ngộ ra mọi thứ trong cuộc sống đều quay về hư vô, Fukuoka bỏ dở công việc kiểm tra cây trồng tại Cục hải quan Yokohama, quay về làm vườn tại trang trại của cha, để thực hành và chứng minh cách làm nông "chẳng-làm-gì-cả". Ông đưa ra nguyên tắc "4 Không" trong nông nghiệp (không cày xới đất, không dùng phân hóa học /phân ủ, không làm cỏ hay dùng thuốc diệt cỏ, không phụ thuộc vào hóa chất) với tâm thế của một sinh linh nhỏ bé may mắn được tồn tại giữa thế giới tự nhiên rộng lớn và đầy quyền năng. Kính trọng và yêu mến thiên nhiên, Fukuoka tiến tới làm nông mà cố gắng buông bỏ những mê chấp thường gặp ở loài người. Ông nghiệm ra rằng con người, với lòng tham vô độ của mình, đã và đang chỉ muốn làm chủ thiên nhiên, ôm tham vọng bằng khoa học kỹ thuật sẽ biến đổi thiên nhiên thành một cõi thiên đường giữa trần thế, mà không thể hiểu rằng thiên nhiên tự thân nó đã là một thiên đàng. Rằng "khoa học chỉ có tác dụng làm rõ rằng tri thức của loài người mới nhỏ bé làm sao!". Fukuoka nói như Đức Cồ Đàm đã giảng giải, là: chúng ta nghĩ vấn đề nằm ở bên ngoài, nhưng thực chất vấn đề lại xuất phát từ bên trong chúng ta. Con người làm khổ bản thân mình, can thiệp vào thiên nhiên và tất cả những điều đó chỉ gieo mầm mống cho những sự khổ đau kế tiếp. Con đường của người Phật tử là con đường tự trau dồi, thanh lọc. Con đường của những người làm nông như Fukuoka là con đường "tu dưỡng và hoàn thiện" bản thân. Có người nói Fukuoka đã Thiền trong nông nghiệp, tôi chia sẻ ý nghĩ này cùng người đó. Con người cần phải hiểu rằng thật ra họ chẳng hiểu gì về tự nhiên, rằng hạnh phúc đến từ bản năng trong sạch của ta, đến từ hiện tại, từ những điều rất giản dị xung quanh mà tự nhiên ban phát như những vật phẩm dành cho chúng ta. Fukuoka viết: "Thế giới này đã từng giản đơn". Thực tế, ông nói, như một hiền triết: "Thế giới này là giản đơn". Fukuoka đã mất gần trọn đời để phần nào thấm được điều đấy. Đáng quý hơn cả là ông đã vạch ra một con đường. Bụt xưa kia cũng đã nỗ lực kinh nghiệm và với lòng bi mẫn chỉ được cho con người chiếc bè. Hà cớ gì ngày nay ta không thử chiêm nghiệm, biết đâu có thể bớt đi nỗi khổ của kiếp người, hoặc thậm chí đạt tới được cảnh giới vô vi?

  • Abbe
    2018-11-24 20:50

    Review "_The One-Straw Revolution_ is one of the founding documents of the alternative food movement, and indispensable to anyone hoping to understand the future of food and agriculture."—Michael Pollan"Only the ignorant could write off Fukuoka, who died two years ago at the age of 95, as a deluded or nostalgic dreamer...Fukuoka developed ideas that went against the conventional grain....Long before the American Michael Pollan, he was making the connections between intensive agriculture, unhealthy eating habits and a whole destructive economy based on oil." --Harry Eyres, The Financial Times "Fukuoka's do-nothing approach to farming is not only revolutionary in terms of growing food, but it is also applicable to other aspects of living, (creativity, child-rearing, activism, career, etc.) His holistic message is needed now more than ever as we search for new ways of approaching the environment, our community and life. It is time for us all to join his 'non-movement.'"—Keri Smith author of How to be an Explorer of the World“Japan’s most celebrated alternative farmer...Fukuoka’s vision offers a beacon, a goal, an ideal to strive for.” —Tom Philpott, Grist“_The One-Straw Revolution_ shows the critical role of locally based agroecological knowledge in developing sustainable farming systems.” —_Sustainable Architecture_“With no ploughing, weeding, fertilizers, external compost, pruning or chemicals, his minimalist approach reduces labour time to a fifth of more conventional practices. Yet his success in yields is comparable to more resource-intensive methods…The method is now being widely adopted to vegetate arid areas. His books, such as The One-Straw Revolution, have been inspirational to cultivators the world over.” —_New Internationalist_ Product Description Call it “Zen and the Art of Farming” or a “Little Green Book,” Masanobu Fukuoka’s manifesto about farming, eating, and the limits of human knowledge presents a radical challenge to the global systems we rely on for our food. At the same time, it is a spiritual memoir of a man whose innovative system of cultivating the earth reflects a deep faith in the wholeness and balance of the natural world. As Wendell Berry writes in his preface, the book “is valuable to us because it is at once practical and philosophical. It is an inspiring, necessary book about agriculture because it is not just about agriculture.” Trained as a scientist, Fukuoka rejected both modern agribusiness and centuries of agricultural practice, deciding instead that the best forms of cultivation mirror nature’s own laws. Over the next three decades he perfected his so-called “do-nothing” technique: commonsense, sustainable practices that all but eliminate the use of pesticides, fertilizer, tillage, and perhaps most significantly, wasteful effort. Whether you’re a guerrilla gardener or a kitchen gardener, dedicated to slow food or simply looking to live a healthier life, you will find something here—you may even be moved to start a revolution of your own.

  • Elizabeth
    2018-12-12 19:58

    We make things too complicated. We're not as smart as we think we are. The earth pays for our arrogance. Eat well. Simple, whole foods. Don't work too much or you won't have time to write a haiku.Starting from the thesis that life has no meaning, Mr. Fukuoka explains how this realization led him to his "do-nothing" farming method. His views of the Westernization of agriculture in Post WWII Japan lead to musings on how the Japanese have become removed not only from their food source, but also their culture - when you work so hard, you have no time to compose poetry. The book is inspiring me to try some of his do nothing methods - no digging or planting, just broadcasting seeds and no weeding, abundant use of mulch.

  • Ran
    2018-11-26 20:02

    This Japanese book ended up being more philosophy than practical farming model. Fukuoka, a farmer living in Shikoku in the 1970s, proposed a "no-mind" way of farming, by whittling farming down to basics. His basics primarily stand on these four principles: no cultivation, no chemical fertilizer or prepared compost, no weeding by tillage or herbicides, and no dependence on chemicals. Essentially human beings are a destructive force on the soil because we do not understand nature. Also, Fukuoka maintains that science (and scientists) are full of sh*t ... but it was the 70s, so he doesn't outright say so (but heavily implied it). Also, there's a paleo vs. natural diet debate in here that predates those terms. Basically, Fukuoka is a nihilist: "Humanity knows nothing at all. There is no intrinsic value in anything, and every action is a futile, meaningless effort." (4) Abandon all hope, ye who enter here.Read for the citation in Gene Logsdon's Holy Shit: Managing Manure to Save Mankind.

  • Letters Journal
    2018-11-19 20:04

    This is a book about rice, winter grain, and fruit tree farming in Japan and a meditation on the limits of human knowledge and language. Or, it is more accurate to say that it is a story about the limits of human knowledge and language, told through the lens of rice, winter grain, and fruit tree farming in Japan.I have never grown rice or winter grains, and I probably never will. Yet, this book was absolutely captivating and exciting. Fukuoka’s approach to farming and to life is to seek non-action and avoid tasks, rather than taking them on. He sums up the basis for his “do nothing” farming method thus*: “All my research has been in the direction of not doing this or that. These thirty years have taught me that farmers would have been better off doing almost nothing at all.”One feels immediately the urge to argue against this assertion. My initial counter-example was playing Go. Surely, doing nothing at all will not improve one’s Go game. Then I remember that the primary problem of weak Go players is playing unnecessary stones, of trying to do too much rather than playing natural or fundamental moves. For Fukuoka, “do nothing” is not an absolutist principle but a lighthearted and casual approach to life.In some ways, Letters is an attempt to develop a “do nothing” approach to spreading communist ideas. When we put forward the slogan “Do Nothing!” we do not propose an absolute inverse of the activist demand to “Do Anything!”. Le Garcon Dupont writes: "The refusal to offer solutions, to insist that such must be imposed at a wholly different (and higher) organisational level is the only radical solution we have to offer. People take no notice if you tell them things could be otherwise; if you reveal to them your desire to change things: it instantly turns off a switch in their head. However, if you tell them there is no hope, if you tell them that they can achieve nothing… this provokes their intellectual antibodies, and they start thinking about what they can do."The do nothing farmer allows nature to solve its own problems, rather than constantly supplying solutions (which, in turn, create new and more difficult problems). For example, the ’solution’ of pesticides creates many new problems, whereas allowing natural solutions like spiders does not.Fukuoka is aware of the contradictions inherent to writing and advocating doing nothing, and he is aware of the limits of communicating his ideas. One of the best sections of the book describes his attendance to a farmers’ co-op meeting, where he argues against the use of fertilizer and urges the other farmers to just scatter the rice straw back onto their fields. He knows that his message cannot be to the co-op (it is financed by the fertilizer industry and etcetera), but in knowing this – and being unattached to the outcome of his intervention – he actually leaves open some space for communicating. "Here I have been, talking all the time about how everything is of no account, saying that humanity is ignorant, that there is nothing to strive for, and that whatever is done is wasted effort. How can I say that and then go on chattering like this? If I push myself to write something, the only thing to write is that writing is useless. It is very perplexing."The One-Straw Revolution is a beautiful book. It leaves me cautiously optimistic about, at least, my own ability to one day grow vegetables in my backyard by learning how not to do this or that.Also of interest in this book but beyond the scope of this small review: Fukuoka’s criticisms of Buddhism and organic food ideology.

  • Thai Son
    2018-11-24 19:01

    Superbly written book. Masanobu Fukuoka lived his tale, and these are the insights from a lifetime of cocreating with life and nature's splendor. I think this will be one of those rare books which,I can say for certain, have defined my course in life. I read to the middle of it in a nice mid-day, and somehow my mind sort of stop searching for the information, and my whole being sort of just shivered. I had a rumination. Satori. Or something like that. Many will find similar sentiments. Many in my country (Vietnam) did, and we are building our own movement across the rural lands here. This book delivers a powerful message about permaculture, the sense and meaning of it all. Eastern ideas learners will be fascinated by how relevant his work is to Zen/ Taoism, sort of a practical application of the nonintervention principle (or what he calls Do-Nothing, which is somewhat similar to what Taoists like to say)Though I believe the future holds a lot more openness for creativity, and we might be able to reconcile with what Mr. Fukuoka so detested in his book: the scientific method. Or rather, the blind disconnectedness that science dictated in how the scientist may build her conception of the world.

  • Chậu Tưởng Kí
    2018-12-03 18:52

    Mình đọc 2 tiếng mỗi ngày trước khi đi ngủ, độ 3 hôm thì xong. Phương pháp thì hay và nếu có thể áp dụng rộng rãi thì không chỉ người nông dân mà cả người dùng thực phẩm cũng tiết kiệm biết bao sức lực và tiền của. Một điều đáng tiếc là phương pháp này được ông viết ra dường như chỉ phù hợp cho khí hậu và thổ nhưỡng Nhật Bản, không biết mang về Việt Nam thì sẽ áp dụng như thế nào nhỉ? (Ý là nếu trồng trọt vui vẻ mà chẳng cần bỏ mấy công sức như thế thì ai mà chẳng muốn làm phải không, haha).Đọc xong tự nhiên lại muốn mở phim Little forest lên xem ngay :D

  • Philipp
    2018-12-01 21:52

    I work somewhat related to plant breeding and farming so I'm always interested to read something from someone who has something different to say. Sadly (and this is getting more and more common with 'alternative' farming) that different thing often doesn't hold up to closer scrutiny, as it does here.Fukuoka advocates his idea of natural farming (important his distinction: it's not 'abandonment' farming, it does require work), summarised in 5 points: no cultivation, no chemical fertilizer or prepared compost, no weeding by tillage or herbicides, and no dependence on chemicals. He says that it's better than what other Japanese farmers are doing, he has to do less work and gets the same yield. Now he doesn't say what farmers in his area are getting, but we can do the math!Here's what he's getting:Mr. Fukuoka harvests between 18 and 22 bushels (1,100 to 1,300 pounds) of rice per quarter acre. This yield is approximately the same as is produced by either the chemical or the traditional method in his area.In normal terms that's 1300 * 4 = 5200 pounds per acre, or better 2.3 tons per acre of yield. This page says Japan always had on average 5-6 tons per hectar since the 60s. We have to convert from acre to hectar, one acre is 0.4 hectar, so we have to multiply by 2.5 (1/0.4=2.5), so he gets a maximum of 2.3*2.5=5.75 t/hectar, that's comparable to what the rest of Japan is getting!But is it a useful method? The book is nearly 30 years old yet nobody seems to have taken up his methods. I can't tell how it would fare in Australia, where the climate is much more extreme and unpredictable. Some of the things he advises are already common - Europe has been seeding clover for nitrogen replenishment for about 150 years, not sure whether Japan does that.What's more aggravating is that a lot of this book is plain wrong, examples:Trees weaken and are attacked by insects to the extent that they deviate from the natural form.What is this 'natural' form? Why would insects know about this natural form?Or this one, annoying because Fukuoka had scientific training:And the scientists, no matter how much they investigate nature, no matter how far they research, they only come to realize in the end how perfect and mysterious nature really is. To believe that by research and invention humanity can create something better than nature is an illusion.No plant breeder is trying to make 'better than nature' - nature does not have as its goal to give more food to humans, nature has no goals. We humans are taking plants and changing them to our ends, as we've done for thousands of years. They are not 'better' plants since there is no system of judgement. We know that each change in the plant has downsides somewhere else: a plant that has introgressed resistance genes to resist a certain fungus will have a lower yield than plants without that gene at times when the fungus is not present, since the plant will always waste resources on the resistance, resources it could use to produce more seeds. It annoys me when the research gets misrepresented like that.Or this:You hear a lot of talk these days about the benefits of the "Good Rice Movement" and the "Green Revolution." Because these methods depend on weak, "improved" seed varieties, it becomes necessary for the farmer to apply chemicals and insecticides eight or ten times during the growing season.Where does this number of 'eight or ten times' come from? The whole point of new plant varities is that you have to use less pesticides! Why are new seed varieties 'weak'? He does not say. It's like saying that new cars are bad because they use more gasoline - it's simply the opposite.Or this:Foods that have departed far from their wild state and those raised chemically or in a completely contrived environment unbalance the body chemistry.This is a common argument in some areas of the organic world. We now know that there is no 'wild state' of bread wheat or rapeseed, they are plants created by humans by merging the genomes of other plants. As such, they do not have a wild state, yet here we are eating them. The plants we eat and did not create look nothing like their wild relatives - a wild banana is practically inedible as it's mostly seeds:Does eating a modern banana 'unbalance' the body chemistry? What does that even mean, what exactly gets unbalanced? It's a waffle term.or this one:It is said that Einstein was given the Nobel Prize in physics in deference to the incomprehensibility of his theory of relativity. If his theory had explained clearly the phenomenon of relativity in the world and thus released humanity from the confines of time and space, bringing about a more pleasant and peaceful world, it would have been commendable. His explanation is bewildering, however, and it caused people to think that the world is complex beyond all possible understanding. A citation for "disturbing the peace of the human spirit" should have been awarded instead.Einstein did not get the Nobel Prize for the theory of relativity, he got the Nobel Prize for his work on the photoelectric effect, something rather different (and definitely not as weird as his theories of relativity!).In this book, one of the main themes is that humans cannot and will not understand reality, so it's better to leave nature alone and let it stay 'natural' (whatever that term means). Should we as humans just leave the plants alone, and hope that it'll all be right? Take a look at this graph:SourceThis shows the trajectory of current and expected yield in the solid dots and the straight lines after 2010. The dashed line in the gray area shows the yield growth we actually need to feed a growing human population. In other words, we need to roughly double yield growth in most plants, mankind's growth is outpacing the growth of our plants.That is the scariest graph we have in my field, and it doesn't even account for yield losses due to climate change (more extreme weather changes, more extreme weather events etc, (but it also doesn't account for positive changes - less reliance on meat would free up quite a lot of water and grains).Enough bashing of the book - what saves it is the Zen component, because that's actually interesting.It is nothing you can really talk about, but it might be put something like this: "Humanity knows nothing at all. There is no intrinsic value in anything, and every action is a futile, meaningless effort." This may seem preposterous, but if you put it into words, that is the only way to describe it.His description of Ego Death is interesting and fits to what's described in other places (The Conspiracy Against The Human Race has a great section on ego death!). But then again, this does not appear all too often, the majority of the book focuses on farming.I really don't know who this book is for. The farming stuff is too specific to a certain environment and preaches too much to the choir, and for the Zen stuff it's probably better to get a book that focuses only on Zen (like Zen Mind, Beginner's Mind from Shunryu Suzuki).

  • Sara J. (kefuwa)
    2018-12-02 19:42

    My first NYRB. And I didn't even know it was an NYRB the first time I put it on my wishlist - I was just looking for more Masanobu Fukuoka after reading his Sowing Seeds in the Desert way back in 2014. Suffice to say I found this, his first book, just as interesting as that one - I think it is a bit more elaborate as well. It does go into spirituality a bit in some parts but if that's not your thing then just glaze over it (I have to admit even I found some of it a bit *out there*). The overall concept, philosophy and mindset though is quite fascinating and quite what I would one day like to have. Self sustainable living ftw. Then again, even Mssr. Fukuoka took yeeeeeeaaaaaarss to get his technique down pat - and even that was still subject to the whims and fancies of le Mother Nature - but his mindset is rather... organic (in the sense that it is flexible) and everything he does adapts or works around/in tandem with the process as a whole whatever that may mean from one year to the next.There are a slew of quotable passages as well! I will try to dig some up later on. Phew - this was supposed to be a "review pending"/"review placeholder write-up. Got a bit carried away didn't I? Haha.

  • Huong Pham
    2018-11-24 13:41

    Thật muốn làm người nông dân làm "cuộc cách mạng một cọng rơm"! Tự cung, tự cấp. Sống cuộc sống "xanh". Hòa mình vào tự nhiên. Cảm nhận hạnh phúc giản đơn, thưởng thức hương vị tự nhiên! Vì sự ham muốn vô độ của con người nên dù người ta thấy rõ lợi ích của nông nghiệp tự nhiên nhưng vẫn dùng "óc phân biệt" của mình lao vào nông nghiệp khoa học. Biết rõ là hại nhưng vẫn cứ lao vào vì ảo tưởng có được nhiều hơn để rồi khi mất đi rồi vẫn ôm ảo tưởng đó lấn sâu hơn vào thế giới vật chất, vùng vẫy không lối thoát. Trích dẫn hay: - Con người với sự can thiệp của họ đã làm một điều gì đó sai trái, để lại sự hư hại mà không được sửa chữa, và khi những hệ quả bất lợi chất chồng, lại dùng mọi nỗ lực để sửa sai. Khi những hành động sửa sai đó có vẻ thành công, họ đi đến chỗ xem những biện pháp này là những thành tựu hay ho. - Tự nhiên không thay đổi, mặc dù cách nhìn tự nhiên không ngừng biến đổi từ thời đại này sang thời đại khác.- Bốn nguyên tắc của nông nghiệp tự nhiên: 1. Không cày xới đất2. Không dùng phân hóa học hoặc phân ủ3. Không làm cỏ bằng việc cày xới hoặc dùng thuốc diệt cỏ4. Không phụ thuộc vào hóa chất- Nếu cây trồng mà không sử dụng hóa chất nông nghiệp, phân bón hoặc máy móc thì những công ty hóa chất lớn sẽ trở nên không cần thiết và Hợp tác xã nông nghiệp, cơ quan thuộc chính phủ này sẽ tan rã (...) Việc loại bỏ máy móc và hóa chất sẽ mang lại một sự thay đổi toàn diện cơ cấu xã hội và kinh tế.- Nếu thực sự chúng ta có khủng hoảng lương thực thì nó sẽ không phải do năng lực của tự nhiên không đủ, mà là do bởi ham muốn vô độ của con người. - Liệu mùa thu tới có mang theo gió hay mưa, tôi không thể nào biết được, nhưng hôm nay tôi sẽ làm lụng trên đồng” - Ta còn mong chờ một thế giới sáng sủa ở bên kia đường hầm chừng nào thì bóng tối của đường hầm còn kéo dài tới chừng ấy. Khi ta không còn muốn ăn cái gì đó cho ngon miệng, thì ta có thể nếm được hương vị thực sự của bất kể thứ gì mà ta đang ăn. Bày những thực phẩm đơn giản của chế độ ăn tự nhiên lên bàn ăn thì dễ, nhưng có thể thưởng thức một bữa tiệc như thế thì chỉ có một vài người.- Một chế độ ăn từ nhiên nằm ngay dưới chân mỗi người.- Trong tự nhiên, có sự sống và cái chết, và tự nhiên đầy ắp niềm vui.Trong xã hội loài người, có sống và chết, nhưng con người thì sống trong khổ đau. - Người ta nói rằng Einstein được trao giải Nobel vật lý là do độ khó hiểu của thuyết tương đối mà ông ta đưa ra. Nếu lý thuyết của ông ta giải thích được một cách rõ ràng các hiện tượng về tính tương đối trong thế giới này và vì thế giải phóng loài người khỏi sự câu thúc của thời gian và không gian, mang lại một thế giới thoải mái, yên bình hơn thì nó đáng để tán dương. Tuy nhiên, lời giải thích của ông ta lại rối rắm, và nó khiến cho người ta nghĩ thế giời này phức tạp ngoài mọi khả năng hiểu biết. Đáng ra nó phải được trao giải “ quấy rối sự bình yên của tinh thần con người” thì đúng hơn. ...

  • Cory
    2018-11-27 15:43

    This book made me look at food and gardening differently. Must read for those interested in food security, permaculture, agriculture, and sustainability.

  • jeremy
    2018-12-03 14:05

    the one-straw revolution is a pragmatic, philosophical exposition on "do-nothing" farming, an agricultural method that eschews nearly all modern technological and chemical enhancements in favor of a more holistic and balanced approach. masanobu fukuoka was a japanese farmer and often-ridiculed practitioner of this "do-nothing" style of farming (which, despite its name, actually requires considerable hard work- just far less than most modern agricultural processes). fukuoka's method included four major principles that, taken as a whole, encouraged knowledge, understanding, and an engaged relationship with the landscape. quick to criticize the materialism and disconnection of modern society, fukuoka also presents some of his fundamental problems with both schooling and scientific advancement.dubbed "one of the founding documents of the alternative food movement" by michael pollan, the one-straw revolution is as much a book about farming and agriculture as it is eastern philosophy and a way of living. fukuoka tempers his technical explanations with asides relevant to many aspects of modern living. the book's short chapters consider a number of agriculture-related topics including ecology, pollution, and nutrition. the one-straw revolution is a thought-provoking work with ramifications far beyond the fields of modern man's industrial farms.human beings with their tampering do something wrong, leave the damage unrepaired, and when the adverse results accumulate, work with all their might to correct them. when the corrective actions appear to be successful, they come to view these measures as splendid accomplishments. people do this over and over again. it is as if a fool were to stomp on and break the tiles of his roof. then when it starts to rain and the ceiling begins to rot away, he hastily climbs up to mend the damage, rejoicing in the end that he has accomplished a miraculous solution.

  • Huong Aromíta
    2018-12-10 20:55

    Cuốn sách rất hay ko chỉ nói về cách làm nông, cách ăn uống thuận tự nhiên mà xa hơn là triết học về cách sống thuận tự nhiên. Một cuốn sách như hòn ngọc quý giữa xã hội tư bản đang cuốn con người theo những giá trị vật chất bên ngoài, kéo xa con người khỏi tự nhiên...Cuốn sách đã thay đổi suy nghĩ của tôi rất nhiều, về lẽ sống, về cuộc đời. Rất rất nhiều đoạn trong cuốn sách khiến chúng ta phải suy ngẫm về những kiến thức, hiểu biết mà chúng ta đang làm. Chạy theo vật chất, lợi nhuận, phát triển khoa học kỹ thuật tiên tiến, liệu có làm con người ta hạnh phúc?Hay hạnh phúc chỉ giản đơn là tìm thấy bản thân mình nhỏ bé giữa thiên nhiên tươi đẹp?!Đọc khúc đầu có thể bạn sẽ thiếu kiên nhẫn, nhưng càng đọc sâu hơn, càng thấy thấm thía về triết lý nhân sinh quan mà tác giả đúc kết. Strongly recommend this book to everyone!

  • Mina Villalobos
    2018-12-08 17:48

    Definitely a very interesting and thought provoking read, I found myself feeling both surprised and saddened that this was written almost 40 years ago and we're still dealing with the same kind of problems, only made worse. This is a philosophy book more than it is a gardening book, but it is because of the philosophy and the way of life it promotes that you could ever think of make the type of cultivation it proposes happen. Perhaps the measures that we would need to take to change our way of life would be too extreme. But if we can begin to change, to give up all this unnecessary desires and step out of the rat race, maybe we can be happier.

  • Ramona Gherghe
    2018-12-11 16:04

    "I hope, as the days go by, that I will be able to experience a day as a year.""When I go to the fields or the orchard I say to myself: make no promises, forget about yesterday, do not think about tomorrow, put sincere effort into each day's work and leave no footprints here on earth.""Nature can never be unederstood or improved upon human effort."