Read I Am a Cat by Sōseki Natsume Aiko Ito Graeme Wilson Online

i-am-a-cat

I am a cat. As yet I have no name.So begins one of the most original and unforgettable works in Japanese literature.Richly allegorical and delightfully readable, I Am a Cat is the chronicle of an unloved, unwanted, wandering kitten who spends all his time observing human nature - from the dramas of businessmen and schoolteachers to the foibles of priests and potentates. FrI am a cat. As yet I have no name.So begins one of the most original and unforgettable works in Japanese literature.Richly allegorical and delightfully readable, I Am a Cat is the chronicle of an unloved, unwanted, wandering kitten who spends all his time observing human nature - from the dramas of businessmen and schoolteachers to the foibles of priests and potentates. From this unique perfective, author Sōseki Natsume offers a biting commentary - shaped by his training in Chinese philosophy - on the social upheaval of the Meiji era.I Am a Cat first appeared in ten installments in the literary magazine Hotoguisu (Cuckoo), between 1905 and 1906. Sōseki had not intended to write more than the short story that makes up the first chapter of this book. After its great critical and popular success, he expanded it into this epic novel, which is universally recognised as a classic of world literature.A well-loved work by a Japanese writer of genius - Japan Quarterly...

Title : I Am a Cat
Author :
Rating :
ISBN : 9780804832656
Format Type : Paperback
Number of Pages : 480 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

I Am a Cat Reviews

  • Michael Finocchiaro
    2019-06-03 14:39

    One of my favourite books of all time, I Am a Cat by Natsume Soseki is a comic masterpiece. Set in Tokyo before the WWI, the primary character is the author's cat who wanders around the neighbourhood picking up bits of conversation and making fun of its owner and his relationship with his wife and neighbours and students. Words escape me to describe how incredibly funny and perceptive this book it and what a pure pleasure it is to read. If you read one Soseki book besides Botchan, make it this one!

  • Nick
    2019-05-30 18:42

    I've been a cat now for what seems like an eternity. If anyone asks you what it's like to be a cat, hand them a copy of the book and walk rapidly away. Reading the book has been a lot like having a cat as a pet -- occasionally delightful, sometimes insightful, and frequently annoying. I Am a Cat was written by Japanese author Soseki Natsume at the end of the 1800s and the beginning of the 1900s. It's a gentle satire told from the point of view of a household cat in the home of a teacher of modest means and abilities. Most of the book listens in on the discussions the teacher, his wife, and his friends have about everyday life, love, and bureaucracy. It's more insightful than I feared it might be, but less engaging than I hoped it would be, mostly because the household that the cat occupies is a humdrum one. An occasional visitor provides most of the liveliness; he's a wit with a propensity for telling silly stories that promise a great payoff and usually fail to deliver. If you're curious about Japanese life around 1900 or you really, really, really love cats, then read the first 100 pages of this book. That will give you more than enough of an idea of the book as a whole.

  • Kimley
    2019-05-28 14:26

    "I've had enough of being farted at by weasels and crippled with side-swipes from the fishmonger's pole"I feel your pain Rickshaw Blacky. I feel your pain!-----------------This book is best read with a nice fat cat curled up in your lap purring away... while you are fidgeting, ever so slightly so as not to disturb the cat but attempting to figure out how to comfortably read since the cat is sleeping precisely where you would usually rest this nearly 500 page tome. The cat is sitting there thinking "heh, what a moron!" and before you know it you have been punk'd my friend - suckered in and made a total fool of. You are that feline's bitch! And if you're not careful you just may find yourself the subject of a hysterical book that is a wonderful social satire through the eyes of a cat.Now you don't actually need to be a cat fancier to enjoy this book. It's simply a device used as an external viewpoint on us crazy humans. While there are occasions where the appreciation of the feline species will give you some extra laughs, the majority of the book feels like an old-fashioned omniscient narrator tale. Even the no-name cat remarks on his uncanny ability to read human minds and decipher the psychology behind our actions.Soseki studied/taught English literature and spent some time in England and while you never forget that you are in Japan, this reads very much like a turn of the century (19th/20th) British farce à la Oscar Wilde or P.G. Wodehouse. Though some of this could also be due to the translation but the kind of social send-ups seem very anglo-saxon to me - misunderstandings and/or disregard of social rank, malaprops, confused identities... Nearly every page has a juicy quotable tidbit. It did get unexpectedly slightly heavy at the end which wasn't quite in tune with the tone of the rest of the book but wildly amusing throughout and a perfect summer read.

  • Carlos Bazzano
    2019-06-07 13:50

    El libro trata de un gato sin nombre que nos relata, armado con gran sarcasmo y un aparente desprecio por la humanidad, su punto de vista respecto de la sociedad japonesa de la era Meiji en especial para con los intelectuales y la burguesía. He aquí uno de los mejores pasajes del libro: "¿Por qué usan sólo dos piernas para caminar cuando resulta que tienen cuatro extremidades disponibles? ¡Qué enorme desperdicio de recursos naturales! Si utilizasen las cuatro patas podrían andar mucho más aprisa, sin embargo, insisten en seguir usando solo dos y llevar las otras dos colgando de los hombros como si fueran un par de bacalaos secos. De todo esto solo se puede deducir que los seres humanos, con bastante más tiempo para desperdiciar que los gatos, combaten su aburrimiento congénito dedicándose en cuerpo y alma a actividades que les hacen perder el tiempo. Pero lo más curioso del asunto es que cada vez que no de ellos se encuentra con otro no hacen más que hablar de lo tremendamente ocupados que están…En ocasiones, he tenido la fortuna de que se fijen en mí, le he oído hablar de como envidian la vida tranquila y relajada de los gatos. ¡Pero podrían llevar una vida así si quisieran!...Ellos son los que se sobrecargan de tareas que no pueden atender. Si uno prende una hoguera, que luego no se queje del calor que hace. Incluso nosotros, los gatos, si tuviéramos que dedicarle el mismo tiempo que ellos a pensar en las diferentes formas de cortarnos el pelo, no podríamos seguir llevando la despreocupada vida que llevamos”Me encanta este tipo de sarcasmo y leer críticas a la humanidad. Tengo un gato y, a veces, cuando éste me mira fijamente, como observando todo el ambiente que lo rodea, no puedo menos que indagarme en qué piensa. Creo que gracias a Soseki ahora puedo hacerme una ligera idea de lo pasa por la mente de mi gato (y esto es un sarcasmo).No obstante, la lectura me costó bastante y explicaré la razón (y ello igualmente explica las tres estrellas con las que he calificado este libro). Los primeros capítulos, no sabría decir si los cinco o seis primeros, se han pasado rápidamente y fueron de agradable y divertida lectura, pero luego el libro se ha complicado. Con mucho esfuerzo logré superar la mitad del mismo, y me costó pura fuerza de voluntad resistirme a abandonarlo. Soy un gato a pesar de ser un libro brillante y una ácida crítica a las actitudes de la sociedad japonesa y aunque muchas de sus reflexiones puedan ser aplicadas a nuestra sociedad occidental, es un libro con una historia cuasi estática, desprovista de dinamismo, sobre todo en los divagues de los personajes que se tornan en exceso largas y monótonas.En su búsqueda de retratar el día a día de la sociedad de la era Meiji, Natsume Soseki no establece un punto de conflicto principal (siquiera el interés matrimonial de uno de los personajes es una trama principal aunque es un tema recurrente en toda rla extensión del libro), sí establece varios focos de conflictos secundarios pero que resultan de escaso interés. Los personajes llegan a resultar cansinos e incluso el sarcasmo del gato – el verdadero punto alto del libro – se hace menos presente y disminuye en intensidad. En realidad, el mismo se hace más humano cuanto más avanza el libro y llega casi a pensar de la misma manera que su amo.De ahí las tres estrellas. Otro punto alto de la lectura de este libro ha sido, sin lugar a dudas, la magnífica edición de esta obra de la literatura japonesa.

  • Valkyrie Vu
    2019-05-27 19:31

    Cuối cùng cũng xong . Đây là cuốn ebook dài nhất mà mình từng đọc . Cuốn này phải đọc chậm , lâu lâu giở ra nhấm nháp vài chương thì thấy rất thú . Cứ đọc nhanh thì thấy chẳng ra sao vì cuốn này chẳng có diễn biến cao trào gì cả . Nói gọi lại , cuốn này là nhật ký của một con mèo nói nhảm về cuộc sống và những con người xung quanh nó .Một con mèo nói nhảm mà cân nguyên quyển sách dài mấy trăm trang là điều vô cùng độc đáo trong văn học . Quan trọng là , con mèo này nó cực kỳ mất dạy . Nó không nghĩ nó như người , nó nghĩ nó hơn con người kìa . Mà xét tổng thể giữa những con người được miêu tả trong truyện thì mèo ta đúng là khôn ngoan nhất , biết lý lẽ nhất và do đó , người nhất . Nhưng cũng đoòng thời , rất mèo . Ai nuôi mèo mà đọc cuốn này sẽ thấy rất thú vị , vì liên tưởng đến mèo nhà mình . Rồi tự nhiên tự hỏi có khi nào nó khinh bỉ , chửi mình ngu trong bí mật như cái con mèo mất dạy này không ? =)) . Nói chung là thú vị . Cuốn này có những triết lý hay ho , đọc rất thấm , nhưng nhiều lúc nhảm nhảm dài dòng quá nên thấy cũng mệt . Ngoài ra , ai muốn biết về cuộc sống con người nước Nhật cuối thế kỷ 19 thì đọc cuốn này rất được . Điểm trừ là cái kết chuối và tư tưởng coi thường phụ nữ của tác giả . Nhưng cho rộng tay thì 4.5 sao cũng được

  • Hadrian
    2019-06-09 14:48

    Read on the airplane.A humorous and very feline book. One of the quirks of translation is that the word 'I' in the title refers to a word which in Japanese is reserved for nobility - such is the nature of cats.It's long and meandering, a bit dull at times - but the tone is distinctive, and remains uniquely catlike. When you hear the word 'my master', you almost think as though he's laughing at it.The ending is abrupt, but one might think that the author simply ran out of ideas, and ended it there. Still not a bad book by any definition.

  • Yann
    2019-05-22 13:50

    Humour, autodérision, satire et ouverture d'esprit. J'aime beaucoup ce roman.

  • Sara
    2019-06-15 14:27

    Cinque stelle perché nonostante non ci sia praticamente azione e l’intera vicenda abbia il setting di un unico quartiere, le quattrocento e passa pagine del romanzo scorrono via in maniera estremamente piacevole e divertente. C’è un’ironia che non credevo familiare alla letteratura orientale (di cui peraltro non ho mai letto niente, quindi era solo un pregiudizio) e un inaspettato ma continuo riferimento alla cultura occidentale: mi sono stupita di sentir parlare di greci, romani, inglesi da un autore di inizio Novecento, ma la quarta di copertina mi ha giustamente illuminato sul fatto che è ambientato nell’era Meiji, famosa per l’apertura al mondo aldilà dell'Oceano. Per il resto si tratta di un espediente per riflettere su tutto – ma veramente tutto – con gli occhi disincantati di un gatto intelligente e la pigrizia flemmatica di un professore debole di stomaco, alle prese con amici culturalmente elevati (proporrei ad uno studente di Biologia il seguente titolo di tesi: “L’effetto dei raggi ultravioletti sulla funzione galvanica del globo oculare della rana”), matrimoni da combinare e una moglie dotata di parola tagliente che non si lascia certo mettere i piedi in testa dal consorte. Gente rigorosamente vestita in kimono, seduta sui talloni sui tatami (lo sapevate che è un’unità di misura per l’ampiezza delle stanze?) e a mangiare quintali di riso, a ogni pasto. Il tutto reso con una scrittura estremamente brillante e vivace, con dialoghi da sketch cabarettistico e lunghe digressioni da monologo del varietà. Una bellissima scoperta.

  • Jo
    2019-06-09 15:48

    I Am a Cat is a long book full of wordplay, complicated farcical sequences, obscure cultural references, long philosophical digressions and obtuse allusions to Chinese literature. It reminds me in parts of P.G. Wodehouse, Monty Python, Studio Ghibli films and Roald Dahl. Our lovable narrator is an unnamed cat lounging around a Tokyo household in the early years of the 20th century. We learn a lot about feline behaviour but this is mostly a book about people; the cat is always listening, and judging. Through kitty eyes Soseki leaks his compassionate but cynical view of human nature and life in modern Japan. His humour is archaic, rambling, at times difficult in its excess but very rewarding. Aiko Ito & Graeme Wilson have done a great job of the translation which I'm sure wasn't easy. Anyone can write a disturbing novel, but I'm really impressed when I laugh.

  • Tô
    2019-06-06 16:25

    Mặc dù mình rất thích mèo, mặc dù nhà nuôi rất nhiều mèo, mặc dù bản thân cũng biết là lũ mèo rất láo nhưng con mèo trong tp này đúng là ... quá thể mèo =))) Mình con mèo lảm nhảm cân nguyên cuốn sách :D Không biết nó nghĩ nó là ai nhưng trong mắt nó, loài người chả ra cái thá gì, vừa bất tài vừa thất đức @@ Láo quá, bố đời quá, không nhân văn tí nào. Nhưng bản dịch thì hết sức dễ thương, rất tự nhiên ^^Cám ơn dịch giả ạ :) (mới nâng 1*)

  • Kate
    2019-05-20 15:42

    5/5 stars | Favorite StandalonesDecided to bump this up because it's definitely a book that's stuck with me and has a firm place in my heart. Still deciding whether or not to deem it as an official fave or not though!4/5starsNow, that rating might seem a bit low considering how, if you've spoken to me or seen my videos, you know I was obsessed while reading this book. But I shall explain.Let me begin with I LOVED the idea of this book. Anyone who knows me knows I ADORE cats - my cat Cody is the light of my life, I coddle him and love him more than anything. So when I heard about a novel that is literally told from a cat's POV, I HAD to get it. This story is a bind up of 3 volumes told from a stray tabby cat with no name who wanders into the mansion of a professor who decides to let him stay and live there. It is about his years living with his owner and all the drama and adventures throughout his life. I really enjoyed this whole idea because it was basically just a very unique way for the author to poke fun at the human race and all our flaws because mostly this little unnamed tabby cat would watch his owner do something and then make witty comments about how stupid and horrible humans are - such as how heartless they are when the unnamed cat's friend had kittens and her humans killed them all, how abusive they can be to animals who they think are lesser than them by not feeding this little cat, how stupid they are for walking on two legs when they have four available to them, and how they selfish they are.This book is 100% for any cat owner because, at least personally, I found myself laughing outloud at some of the comments this cat made, but also staring at the page in awe realizing I did the same things that this cat was pointing out were so horrible. I also thought the cat's voice was wonderful - because he sounded exactly how I imagine my cat, Cody, sounding if he was every able to speak.The reason this wasn't a 5/5stars was simply because, by the end, I was skimming through PAGES of this novel because I was so bored with the human's drama. There were very long winded paragraphs and pages detailing the tabby's owner's life and drama with his friends, and most of their stories were very boring and I found myself just not caring to read them and skipping to when the tabby was going on his own adventures. Therefore, since I skimmed a good chunk of pages, I felt it wasn't right giving it 5/5stars.Also, that ending though, wtf Natsume Soseki that was fucking uncalled for.Amazing book! Highly recommend!!

  • Simona
    2019-06-05 19:52

    Cosa pensano i nostri amici animali? Quali sono i loro pensieri? Le loro emozioni? Cosa sognano? Molti si saranno posti questa domanda. Ebbene, la risposta la fornisce Soseki dando voce a un gatto. E' proprio attraverso la figura di questo gatto, che non ha un nome e che svolge il ruolo di narratore, ma anche di colui che vede e vive tutto in prima persona, che impariamo a conoscere il Giappone del XX secolo e i suoi abitanti. Il gatto filosofo, con le sue massime zen, ci invita alla scoperta del popolo giapponese, mostrandoci tutte le bizzarrie, ma anche la stupidità degli esseri umani. Il lettore vede il mondo giapponese, e non solo, attraverso gli occhi di questo gatto, poco considerato dal resto della famiglia, che ci descrive con sguardo critico e attento, la società, i suoi usi e costumi. Il finale, un po' troppo affrettato, ma molto malinconico, come tipico di molta letteratura orientale, lascia un senso agrodolce, ma anche tanta poesia.

  • Eliana Rivero
    2019-06-05 13:35

    Reading Challenge Pop Sugar 201710. Un libro con un gato en la portada21. Un libro desde una perspectiva no humana Siento que literalmente tardé años leyendo esta novela. Se me hizo pesadísimo, a pesar de que el lenguaje y la estructura son sencillos. La premisa es muy buena, pero fue demasiado. Le sobran páginas, situaciones y divagaciones.Soy un gato es la historia de un gato, sin nombre, que llega a vivir a la casa del maestro Kushami (ya ni recuerdo cómo llegó allí). Desde ese lugar se relacionará con otros gatos (no mucho, la verdad) y con las amistades (si se pueden llamar así) del maestro. Busca mostrar desde su perspectiva (satírica y llena de humor) la sociedad japonesa de aquella época (principios del siglo XX). Todo muy bien, los personajes están desarrollados sin ser caricaturescos, aunque sí graciosos. Pero son taaaaan insoportables, fastidiosos y arrogantes, que de verdad me da miedo pensar que los seres humanos seamos realmente así. Creo que se salva un poco la señora Kushami, porque me causaba gracia el hecho de que le respondiera al esposo y, de cierta forma, no se dejara amedentrar. De resto, un montón de hombres divagando sobre nada.Como ya he dicho, no es difícil de leer, pero sí se vuelve denso por tanta divagación, que está allí por un motivo, pero me resultó demasiado superflua. Cada vez que tomaba el kindle para leer, leía unas 10 páginas y en seguida me entraba sueño. Es un poco soporífero. Y es una lástima, porque el humor y la sátira dan un estilo fresco y desenfadado, que se trastoca por tanta divagación y cháchara insoportable.Me alegra haberlo terminado.

  • Rita
    2019-05-29 13:30

    "I am a cat" is a "slow-reading" book. There's not much action in it and it's all about the cat's opinion on everything: especially people. It actually speaks, in a very particular way, of mediocrity. The cat describes the routine of its master, a japanese man that teaches english in 1904 Japan, and the way he deals with life. The descriptions are very rich and the references to other works are diverse and intriguing, compelling you to know more about japanese classic literature. All things considered, it's an entertaining read with substance. Good for reconsidering your self-image.

  • Chim Cụt
    2019-05-21 13:48

    TIỆT TÁC CHẾT TIỆTTui đọc dở (vài trang) cuốn này trước nhất trong các cuốn của Soseki. Sau đó vì quá bận rộn chuyện trên Gác với lại sau đó nữa làm người tốt tặng sách cho bạn, tui chuyển sang đọc (cũng lại vài trang) cuốn Ngày 210 nhân bữa lê la ở hiệu sách. Ác cái là cũng chưa xong thì phải về, lần sau tính tiếp tục thì ngẩn tò te, ơ bán hết rồi à. Vào một ngày chả nhớ thời tiết thế nào, tui quyết tâm đọc tiệt tác này nên xách mông lên thư viện.Thật sự là quyết tâm luôn!Quyết tâm đọc cho bằng được vì nó là tiệt tác. (Hãy cứ đừng tái bản, bởi thế nhiều người sẽ tranh giành nhau sứt đầu mẻ trán tìm mua đọc nó hơn, không tính ebook. Tui đọc rồi nên kệ thây mấy người.) Quyết tâm đọc cho bằng xong vì độ chán ngắt của cuốn sách ngang ngửa độ chán ngấy con người của con mèo. Sáu trăm trang cộng thêm vài lạng chán nữa thì quyển sách thiệt rất dày đó nghe.Quả thật là quá quyết tâm luôn!Nếu thay con người, ông chủ, bà chủ... hay bất cứ nhân xưng nào thành đích danh tui chắc tui sẽ táng quyển sách vào đầu con mèo một phát quá đi mất. Sau khi nó nằm lăn quay đơ ra thì tui tiếp tục án xử tương tự với cuốn sách, cho con mèo cào cấu (nó chỉ bất động một lát chứ chưa chết hẳn) đến khi cuốn sách nát không đọc được nữa thì thôi. Cứ giả sử đôi chúng nó phân thân nhau là được, mấy má cứ bỏ qua các dấu hỏi cho lối phân tích vô tội vạ của tui đi hơ. Vì sao tui vào rừng mơ bắt con tưởng bở tên Nếu ấy ư? Vì con mèo cùng với quyển sách mà nó làm ổ trong đó đã tố cáo tui với vô số những tội-danh-hợp-pháp. Tội đọc sách nhiều để ra vẻ học thức. Tội đua đòi những đam mê nửa vời. Tội không dám dối gạt người khác: Lừa đảo thiên hạ thì không sao nhưng sợ lộ ra là nói dối... Rất nhiều tội khác nữa chẳng dám liệt kê, bằng không chắc tui những muốn nhấn tổ hợp phím ctrl+A, sau đó là delete cho chừng này con chữ về (gần) với cát bụi cùng cuốn sách quỷ quái và con mèo thần kinh.Rất may là chỉ dừng ở nếu thôi nên hãy cứ để nhiều và nhiều người hơn nữa đọc cuốn này. Tui thậm ghét mình bị ghét mà người khác thì không bị ghét. À, nhân tiện, kể thêm tội danh ích kỷ, tham lam, kiêu căng, vênh váo.Con mèo với kiểu tự sự bố đời nhìn tui, à không, nhìn con người bằng chỉ một phần ba con mắt với sự khinh thường tròn đầy. Nó cứ lảm nhảm một mình hết sáu trăm trang sách là biết nó thần kinh độ nào rồi. Cái gì mình ghét thì mình nói một thôi một hồi hết hơi khô nước miếng rồi thì im mẹ đi, đằng này nó cứ ườn mình ra đó nhai đi nhai lại, dính dai như zoni (hông phải yoni mấy má). Món canh bánh dày này chính con mèo già mồm kia đã ăn vào thì nhả ra không được nuốt xuống chẳng xong. Một đống nhầy nhầy đó cắn chặt răng miệng nó. Đáng đời mày! Cho chết! (Má, lúc đó nó chưa chết mới ghét chớ.) Rất may là nó không nhai mãi một tội (như thế thì không biết phải chán bao nhiêu cộng để nâng độ chán lên cấp báo động đỏ nữa) và do đó, rất khủng khiếp, nó càng nhai thì tội danh con người càng nhiều. Kiểu nhai của nó nào có dừng ở chỉ trích trực tiếp tục tằn thô lỗ như thuở ban sơ khi cuốn sách bắt đầu (chán) nữa mà đã đạt tới đỉnh điểm đá xéo tinh ranh mưu mô chước quỷ.Châm biếm! Châm biếm! C h â m b i ế m !Natsume Soseki có yêu ghét gì loài mèo không nhỉ? Phải có tình cảm sâu sắc lắm (mặc yêu kệ ghét) mới có thể phác họa được một con mèo châm biếm con người sắc sảo như thế chứ nhỉ? Mặc dù tui không mấy thích vật nuôi có móng vuốt và lông (vì chúng làm tui ngứa mũi), lại càng ghét con mèo này của Soseki nhưng tui phải thừa nhận nó là con mèo có phong độ và sẽ là có đẳng cấp (nếu cuốn sách mãi là tiệt tác) trong văn đàn Nhật, chắc của thế giới luôn á chớ. Để coi, sách về hoặc có con vật thì tui đã đọc qua Cô gà mái xổng chuồng,hai cuốn mèo của Luis Sepúlveda, Một cậu thỏ nghịch ngợm kinh khủng, Hòn đảo cá heo xanh, Hoa trên mộ Algernon, Chuyện ở nông trại, Mong Mong chú chó ham đọc sách. Ừm, trong số này thì con mèo vô danh kia đúng là phong độ và đẳng cấp. Theo đó, cuốn sách này chán thì có chán vì nó mỉa mai tụi con người chúng ta dai quá đáng nhưng nói phải tội, mèo và sách và ông tác giả nói đúng chớ có sai cái gì.Đúng là đẳng cấp châm biếm!Với con mèo, zoni là món canh ma. Với tui, Tôi là con mèo là quyển sách ma.Ôi mèo ơi... tao đúng là con mụ giỏi phê bình dở động viên. Không hiểu sao tao chê bôi thì chữ nghĩa ý tưởng cứ tuôn trào không kịp gõ, như cuốn này hay Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối mà những quyển tao yêu thích ghê nơi như Biển, Lời hứa lúc bình minh thì thật vất má ôi vả mới được một bài cảm nhận chính tao cũng thấy phụ lòng thành người viết.À, chợt nhớ tao bắt đầu đọc (ra ngô ra khoai) quyển này sau đúng chính xác 100 năm ngày mất của đại văn hào Nhật Bản - Natsume Soseki (9/12/1916 - 9/12/2016).Trùng hợp ngẫu nhiên một cách thần kỳ!(Ảnh: Chim Cụt)

  • Ana
    2019-06-16 14:45

    Terminado “Soy un Gato” de Natsume SousekiQue sensación extraña la de terminar un libro que transcurrió como quien mira un slice of life… no tiene la clásica tonalidad de los libros en los que transcurre x cosa y tiene un desenlace a tal problema.Este libro a través de la mirada de un gato nos muestra un pequeño mundo en el comienzo del 1900 en Japón (era Meiji), el gato termina en la casa de un maestro (de secundaria por lo que se entiende), un tipo huraño, se queja de todo, es feo, y encima maltrata a los demás, pero tiene una familia y un extraño grupo de amigos. Parece que estuviera hablando de un tipo viejo, pero en cierto momento aclara que anda pasando los 30. El gato se presenta como un gato sin nombre, ya que el maestro no le da uno, el gato visita los alrededores, conoce a los gatos vecinos del maestro, pero eso es solo una mera introducción para representar lo que es el barrio, ya que al par de capítulos nos olvidamos de los demás gatos, y quien relata la historia cobra una mezcla en su personalidad, de gato y de humano.Es un gato es un letrado, cita personajes históricos como Víctor Hugo, numerosos griegos, personajes asiáticos, o específicamente japoneses. Sabe leer, y se pierde eso del narrador en primera persona y se vuelve un narrador omnisciente que sabe hasta lo que piensa su amo. Casi que uno entiende que Souseki se vuelve el gato, y el propio escritor nos está hablando de bueyes perdidos. El relato en sí, trata de las vivencias que tiene la familia y sus allegados, tanto del chusmerío de barrio y las peleas entre vecinos pueden dar la nota del día, en una casa que siempre está en movimiento con visitas de lo más disparatadas. Además Souseki no pierde el tiempo y pone sus propios círculos en el texto citando amistades propias como las del maestro e incluyéndose así mismo al que nombran como un mal escritor.Fue un relato similar a una montaña rusa, tenía momentos sumamente interesantes, historias que te hacían reír con los cuentos de cuando se juntaba el maestro con sus amigos, de hecho me hizo reír hasta en el último capítulo. Además de otros momentos de brillantez que resultaban excepcionales y me daban ganas de aplaudirlo. Pero también tenía sus momentos tediosos, en los cuales a Souseki se le iba la mano con los bueyes perdidos, comenzaba relatando algo que sucedía en un día, para luego contar alguna anécdota de un griego (hasta ahí íbamos bien) y luego se perdía 4 páginas filosofando sobre algún concepto criticando a la humanidad. Me sucedió sobre la mitad que tuvo 3 capítulos seguidos infernales, donde lo tuve que dejar y leer otra cosa en el medio, porque me estaba consumiendo todas las ganas de continuar con el relato y no solo aburría sino que cansaba, por suerte luego volvió a remontar.Sin dudas es un libro que no es para todo el mundo, hay que estar empapado en lo que es la cultura japonesa para comprenderlo, y saber llevar lo que es su estilo de humor de la época y lo que era y es su mentalidad japonesa. Personalmente es un libro que me gustó, con sus altibajos pero que disfruté mucho y recomiendo para quienes gusten leer clásicos japoneses.

  • Sebarashii
    2019-06-13 12:42

    I Am A Cat is a book that I can read over and over and over again wiothout getting bored. In turns humorous, literate and brilliantly ahead of it's time, the original Japanese is translated extremely well by the team and the humour and comical restraint of the Japanese original text is expertly done, nonchalantly doing the job of making a good book open to a deservedly wider audience.The book does go on a bit at times, but that is perfectly in keeping with the central conceit of observing and annotating on the humans who surround the titular as yet unnamed cat. Best read in chunks rather than as one piece, the book cannot really be faulted in any way except for ending just when we want more. Forget plot, just enjoy the brilliant characterisation and playful use of vocabulary by the author and you can't go wrong. An excellent period piece satire on the ever more enlightened Japan that the characters were living in, I Am A Cat is an essential read for anyone with, a)an interest in humour and b)an interst in Japan turned into the place it is today.Seba Rashii.

  • Hisuin
    2019-05-27 20:49

    Recomendadísimo :)Cuenta la vida de un gato en casa de un maestro japonés... desde el punto de vista del gato, claro está. Las reflexiones gatunas y humanas que va exponiendo son geniales. Además, tiene muchas situaciones desternillantes, y otras tantas muy interesantes para pensar sobre ellas.Es un libro para leerlo con calma y disfrutarlo a ratos (si te lo intentas leer del tirón sólo cogerás un empacho), y desde luego, para mí ha sido una de las mejores lecturas de este año.

  • 秋と日本
    2019-05-17 16:32

    Vaya traumita con el final. No me lo esperaba :(

  • Eℓℓis ♥
    2019-05-26 14:24

    Dichiaro ufficialmente la mia resa, mi sono spinta ben oltre la metà di questo romanzo ma proprio non mi prende. Il gatto che dovrebbe essere l'elemento principale è pedante e saccente, anziché concentrarsi sulle faccende da gatto si focalizza sulle "disavventure" del suo padrone ed anche quest'ultimo non brilla certo per delle spiccate qualità... La narrazione è monotona, manca di mordente e ci si dilunga troppo in discorsi evanescenti senza capo né coda.

  • John Pappas
    2019-06-13 19:33

    Any flaws this comic novel has have to do with pacing, and structure (and this is largely due to how the tale was originally conceived and eventually published) -- the characters are used brilliantly to expose the foibles of a schoolteacher, his friends and neighbors in Meiji era Japan. Seen through the eyes of a curmudgeonly cat, as these these characters wrestle with the changing times and increasing Western influence, they struggle to discover what is of enduring value. Their adventures in seeking status, finding love, creating art and working (or not) serve to help them define what "Japanese" means at the beginning of the 20th century. There is much to enjoy about this novel for the 21st century reader, too. Each character will remind the reader of someone he or she knows, and the changes between the 19th and 20th centuries, as well as how individuals deal with them, must have an amplified analogue in the shifting sands of the early 21st century.

  • Kenia Kenny
    2019-06-11 17:33

    perché è finito cosììììììììììììììììììììììì tuttavia lo comprendo non poteva finire diversamente. Ho riso tantissimo, ma mi ha dato tantissimo, attuale come ben piazzato nel suo tempo. Per me Soseki è e resta IL migliore del suo secolo.

  • Maria Beltrami
    2019-05-21 18:33

    Solo un gatto può essere così curioso, scanzonato, acuto e imprevedibile nello scandagliare e descrivere l'incoerenza, la boria e la saccenza umane.Siamo nel giappone moderno, e il gatto si destreggia tra un padrone dispeptico e nevrotico, la sua famiglia scalcinata e gli amici, ciascuno dei quali rappresenta una variante della stessa perfetta balordaggine.Ma alla fine il gatto è un gatto, e, come spesso succede ai gatti, sarà la stua stessa curiosità a perderlo, eppure, come il Budda, troverà l'illuminazione.

  • Mobyskine
    2019-06-01 15:42

    Very satirical, interesting characters and witty. Love the scholar group-- their literature talk and hilarious dialogues, all those social and philosophy debates. The cat as a narrator-- unusual and amusing, you can see how weird the human nature in the eyes of a cat. There was no main plot whatsoever-- just human daily life, hanging out with their friends (quite interesting characters of Coldmoon, Waverhouse and Beauchamp) and neighbors, random talk and encounters. Too draggy at some point, whimsical at another point. A very slow-reading book. I still have no idea how I managed to read the book. Ending was somehow heart-wrenching.Old and gold, nevertheless.

  • Diabolika
    2019-05-18 16:34

    Un classico della letteratura giapponese, pubblicato per la prima volta nel 1905, verso la fine del periodo Meiji, nel quale il Giappone incominciò ad aprirsi all'occidente. La storia è ambientata in questo periodo particolare, dove tradizione e modernità convivono.Simpatica ed innovativa l'idea di lasciare la parola al gatto, peraltro senza nome, vero protagonista e, secondo me, alter ego dell'autore che, grazie alla possibilità di sgattaiolare indisturbato, osserva, esamina, razionalizza e ironizza sulle debolezze umane con un marcato orientamento zen, un raffinato intuito, una vivace intelligenza e una buona dose di sarcasmo. Il giudizio del gatto sugli esseri umani è, giustamente, alquanto desolante: gli occhi felini vedono la nostra crudeltà, ingiustizia, piccolezza, codardia e tanto altro. Il divertimento è assicurato dalla capacità del gatto di filosofeggiare su tutto, dai dettagli più insignificanti, la lunghezza del naso, ai massimi sistemi. Lui stesso ci avvisa di questo:Ogni mia parola, ogni frase contengono una considerazione sui massimi sistemi, e connettendo l'una all'altra dall'inizio alla fine si troverà un nesso che farà luce sull'opera intera.Uno stile profondamente moderno rende la lettura un vero piacere. I personaggi sono uno più bizzarro dell'altro, a partire da Kushami, il padrone di casa, un insignificante professore, svogliato, affetto da dispepsia, costantemente tentato da imprese bizzare che, inevitabilmente, non porta mai a termine. Attorno a lui e alla sua casa ruotano una serie di personaggi altrettanto buffi, tra cui spiccano Meitei, il suo vecchio amico di studi, maleducato, presuntuoso, sfrontato, e sempre pronto a farsi gioco di tutto e tutti; l'ex allievo Kangetsu, il "limatore di biglie", grande ammiratore di Kushami, ma noioso e ridicolo; Dokesun, uno stravagante filosofo che crede di aver raggiunto lo zen. La famiglia Kaneda, con un padre imprenditore senza scrupoli, una madre spocchiosa e una figlia viziata, rappresenta la modernità dilagante e abbruttente della nuova borghesia arricchita.Nonostante la lunghezza e la mancanza di una vera e propria trama, difficilmente mi sono annoiata partecipando alle insensate discussioni dei protagonisti, alle scene di vita quotidiana, agli scherzi di Meitei, alla fantomatica storia d'amore, alle litigate coi vicini, all'attività ginnica del gatto. SN è veramente bravo nel descrivere le ambientazioni, le piccole manie dei personaggi, i minuti dettagli, così da offrire una istantanea talmente reale da catapultarmi nella casa del professore, dove, più o meno, si svolge tutta la storia.Ho scoperto che il titolo originale è stato tradotto in maniera un po' imprecisa, infatti wagahai wa neko de aru in giapponese è traducibile all'incirca con io sono Sua Eccellenza il Gatto. Sarebbe stato più accurato, visto la indiscussa superiorità del felino di fronte agli umani :-DLa fine mi è rimasta nel cuore.Consigliato a chi vuole riflettere, divertendosi. Sconsigliato a chi non ama i libri troppo descrittivi.

  • Jie Hao
    2019-05-24 17:38

    amazing and ridiculous in equal venture, this book possesses surprising foresight for something written in 1906. supposedly a satirical take on japanese society during the meiji period, some of the observations hold true for humankind as a whole. some of the ideas that intrigued me in the book: Nobody at all, not even Alexander the Great or Napoleon, has ever felt satisfied with his or her conquests. Take a more homespun case. You meet a man, you take a scunner to him, you get into a quarrel, you fail to squash him, you take him to court, you win your case: but if you imagine that that’s an end to the matter, you’re most lamentably mistaken. For the real issue, the problem in your mind remains unsettled, however hard you wrestle it around, until your dying day. The same truth applies in every context you may care to posit. You happen, perhaps, to live under an oligarchic government which you dislike so much that you replace it with a parliamentary democracy, but, finding you’ve only hopped out of a frying pan into a fire,you run the risks of civil commotion merely to find another, no less searing, form of government. Or you find a river troublesome, so you bridge it; you are blocked by a mountain, so you tunnel through; it’s a bore to walk or ride, so you build a railway. On and on it goes, with no solution solving the real problem of a positivist’s dissatisfaction.^ food for thought for those contemplating singaporean politics at the moment” You are always free to say what you like. But generally you don’t say anything. You just talk.”“To be self-aware when one is actually being kind to other people may be all right, … but being self-aware does make it that much harder to be genuinely kind.”^ as discussed in the last class outing i attendedMoreover, since it is eternally right to do unto others as one would wish done to oneself the moral obligation to commit suicide implies an equally moral obligation to commit murder.never thought about it in that way. an interesting way of looking at the moral considerations of suicide.at times hard to digest, but a very worthwhile read nevertheless :)

  • Marco Volpe
    2019-06-04 13:27

    Noioso, logorroico, privo di qualsiasi interesse sebbene l'idea del libro non era per niente male. Un gatto che racconta in chiave filosofica fatti ed episodi che avvengono all'interno della casa in cui vive. Il problema è che qui di filosofia ce n'è troppa ed è pure giapponese. Inoltre, la filosofia felina lascia troppo spesso il passo ai dialoghi lenti, pesanti e assolutamente insignificanti dei protagonisti umani. Discorsi che, alla fine, non porteranno assolutamente a nulla. Poteva essere accettabile se fosse stato più corto, ma 460 pagine sono veramente troppe.

  • Quang Khuê
    2019-06-03 15:36

    Ở kiếp trước tôi mê cuốn này lắm!

  • Yuki
    2019-06-10 15:49

    3.5 stars, rounded to 4.

  • César Carranza
    2019-06-10 15:27

    La premisa es interesante, comencé a leerlo con mucho interés, en algún momento, al inicio, me pareció un poco lento, pensé si de verdad era la sencilla vida de un gato y nada mas... pero se fue tornando interesante, el estilo es ligero, se conoce mucho de la vida de Japón en muchos aspectos, en realidad es muy buen libro.