Read Se Isto é um Homem by Primo Levi Simonetta Cabrita Neto Online


Na noite de 13 de Dezembro de 1943, Primo Levi, um jovem químico membro da resistência, é detido pelas forças alemãs. Tendo confessado a sua ascendência judaica, é deportado para Auschwitz em Fevereiro do ano seguinte; aí permanecerá até finais de Janeiro de 1945, quando o campo é finalmente libertado.Da experiência no campo nasce o escritor que neste livro relata, sem nunNa noite de 13 de Dezembro de 1943, Primo Levi, um jovem químico membro da resistência, é detido pelas forças alemãs. Tendo confessado a sua ascendência judaica, é deportado para Auschwitz em Fevereiro do ano seguinte; aí permanecerá até finais de Janeiro de 1945, quando o campo é finalmente libertado.Da experiência no campo nasce o escritor que neste livro relata, sem nunca ceder à tentação do melodrama e mantendo-se sempre dentro dos limites da mais rigorosa objectividade, a vida no Lager e a luta pela sobrevivência num meio em que o homem já nada conta.Se Isto é um Homem tornou-se rapidamente um clássico da literatura italiana e é, sem qualquer dúvida, um dos livros mais importantes da vastíssima produção literária sobre as perseguições nazis aos judeus....

Title : Se Isto é um Homem
Author :
Rating :
ISBN : 9789726957829
Format Type : Paperback
Number of Pages : 176 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

Se Isto é um Homem Reviews

  • João Coelho
    2019-02-23 13:58

    Levi ensinou-me que as histórias do Holocausto terminam sempre com perguntas. E, sim, é bárbaro escrever Poesia depois de Auschwitz; mas vejam: é possível! Costumo pegar neste excerto e dizer ao mundo o quanto gostava de ter sido eu a escrevê-lo:“E veio a noite, e foi uma noite tal, que se sabe que olhos humanos não deveriam assistir e sobreviver. Todos sentiram isso: nenhum dos guardas, quer italianos, quer alemães, teve a coragem de vir ver que coisas fazem os homens quando sabem que vão morrer. Cada um se despediu da vida da maneira que melhor sabia. Alguns rezaram, outros beberam além da conta, outros inebriaram-se numa nefasta e última paixão. Mas as mães mantiveram-se acordadas e prepararam, com cuidado amoroso, o alimento para a viagem, lavaram os seus meninos e prepararam as bagagens; ao raiar do dia, o arame farpado estava cheio de roupas de criança estendidas ao vento, a secar; e não esqueceram as fraldas, e os brinquedos, e os travesseiros, e centenas de outras pequenas coisas das quais as crianças sempre necessitam. Não fariam também vocês a mesma coisa? Se fossem morrer amanhã com os vossos filhos, não lhes dariam hoje de comer?”

  • Luca Ambrosino
    2019-01-25 16:53

    ITALIANO / ENGLISH (If This Is a Man)Ero quattordicenne quando lessi Se questo è un uomo: unico libro tra quelli letti per dovere scolastico ad essermi piaciuto anche allora. Mi colpì molto, mi impressionò, era la prima volta che venivo a conoscenza di un'esperienza diretta di chi ha vissuto in prima persona la realtà dei campi di concentramento.Primo Levi racconta l'esperienza vissuta dal momento della sua cattura, l'insediamento nel campo di concentramento di Auschwitz, la vita quotidiana, fino alla sua liberazione. Può sembrare strano, ma nelle pagine del libro non c'è spazio per l'odio verso i tedeschi. Niente rancore. Niente desiderio di vendetta. I tedeschi stessi, sebbene siano responsabili del genocidio di massa, secondo Levi non sono mossi dall'odio:«Per noi il Lager non è una punizione, per noi non è previsto un termine, e il Lager altro non è che il genere di esistenza a noi assegnato»,a sottolineare che i tedeschi opprimono senza rancore, perchè per loro è giusto così. Ad ogni modo, odio o non odio, sono terribili le immagini di degrado che Levi ci presenta, l'abbrutimento della mente che l'autore cerca di respingere fino all'ultimo a favore della razionalità dell'intelletto umano.«ci siamo accorti che la nostra lingua manca di parole per esprimere questa offesa, la demolizione di un uomo»e si finisce inesorabilmente per chiedersi "se questo è un uomo".Voto: 8,5I was fourteen when I read for the first time If this is a man: the only book among those read for schoolwork that I liked even in those days. It hit me hard, it impressed me, it was the first time I knew a direct experience of someone who lived the tragedy of the concentration camps.Primo Levi told about his experience from the moment of his capture, the settlement in the concentration camp of Auschwitz, the daily life until his release. It might sound weird, but in all the book pages there is no room for the hatred towards the Germans. No rancor. No desire for vengeance. The Germans themselves, although they are responsible for mass genocide, in the author's opinion are not driven by hatred:«For us the Camp is not a punishment, we do not have a term, and the Camp is nothing more than the kind of existence assigned to us»,to emphasize that the Germans oppress jews without rancor, because for them it's natural and fair. In any case, hate or not hate, the images of degradation that Levi presents us are terrible, the brutalization of the mind that the author tries to reject down to the last in favor of the rationality of the human intellect.«We realized that our language lacks words to express this offense, the demolition of a man»and you'll end up inexorably to wonder "if this is a man".Vote: 8,5

  • K.D. Absolutely
    2019-01-30 18:59

    This book is said to be one of the most important books ever written about Holocaust. What I am referring here are not the history books but the first-hand experiences written and narrated by the people who were there when the Holocaust happened. Since I read a handful of these, I can't disagree. I even think that, in some aspects, this could be the MOST important of them all.You see, Anne Frank wrote her diaryat 13 while hiding in her house with her family so she was not able to include her harrowing experience in the concentration camp where she died. The writing was innocent, poignant and endearing but did not contain much. Victor Klemperer wrote his 3-volume diarybut a good bulk of it was his experience trying to elude the authorities as he had an "Aryan" wife so, although he was asked to live in a ghetto, he did not experience being in a concentration camp. Imre Kertesz wrote his quasi-autobiographical noveltelling the concentration camp experience of a 15-y/o boy, Gyorgy (George) in Auschwitz but he disavowed the strong biographical connection of the book to his life even if he was 14 when he was sent with his family to the camp. Last year, I was teary-eyed when I finished reading Elie Wiesel'ssince it was too emotional and the writing was haunting. However, Elie Wiesel was 16 during the Holocaust so he wrote from the perspective of a teenager. What I mean is that given that the tragedy was all sad and harrowing, we already knew the perspective of a child or a teenager from Anne Frank, Kertesz and Wiesel, so I thought I also would like to have the perspective of a grown-up survivor. This now is what Victor Frankl in his clinical bookand Primo Levi in this book,provide.In their books, Victor Frankl and Primo Levi recounted WHAT THEY DID TO SURVIVE. I thought that this could have only been possible to come from thinking adults who are expected to be less emotional and more rational than most teenagers.Victor Frankl says that to survive, one has to hold on to the image of yourself stepping out of the camp and going back to your life prior to the concentration camp. Everyday, you think of yourself going back to your home, job, loved ones, hobby, etc. These happy images are so powerful, they will give you reason to hope and live.Primo Levi is more comprehensive and to-the-point. He says three: (1) organization; (2) pity and (3) theft. Levi survived using #1 as he was a summa cum laude chemistry graduate from Turin so he got lucky to be asked to work in the laboratory making synthetic rubber inside Auschwitz. But in this book, he gave examples of the prisoners who thrived using the other two or combinations or all the three.That's the reason why I said that this could, indeed, be the MOST important book written about the Holocaust. If it happens again (God forbid), you have the tips on how to survive. Those tips come from first hand experiences of people who experienced them. I mean, well, it is nice to cry and be sad after reading a book, but it better to have something like a survival handbook too.

  • Sidharth Vardhan
    2019-02-16 17:01

    "Only an animal worries all the time about the next meal."- Naguib MahfouzThe desperation of the quote arising out of the idea that poor forced to live meal-to-meal might not be able to enjoy a human life can be found in Levi's memoir too. It's title coming from the poem that begins:"You who live safe In your warm houses, You who find, returning in the evening, Hot food and friendly faces: Consider if this is a man Who works in the mud Who does not know peace Who fights for a scrap of bread Who dies because of a yes or a no. . . ."Though Nazi violence is mentioned:"how can one hit a man without anger?"The book is more focused on the life of prisioners - how they survived while constantly feeling hunger (they would dream of food). How they learned to live the life of stealth, as people in such desperation circumstances are forced to - out of neccesity, nobody could survive the Auschwitz by being a nobel prisoner or by being altruistic to his fellow prisioners. They would avoid work as far as possible- even prefering being beaten to working"one does not normally die of blows, but one does of exhaustion, and badly"Stealing things - frequently from each other, trying to get up in the hierarchy that was present among prisioners. N0t all prisoners were equal, there were class divisions among prisioners - Jewish prisioners weren't the only one but they were the worst, there were transactions among Jewish prisioners as well as between Jewish prisioners and other prisioners - using daily rations as a unit of currancy of this underground economy. And there were informal classes among prisioners too based on where they come, based on numbers given to them - the lower numbers and higher numbers etc. And daily torments they had to go - constant hunger"One can hear the sleepers breathing and snoring; some groan and speak. Many lick their lips and move their jaws. They are dreaming of eating; this is also a collective dream."the uncleanliness (as soap was a luxury only available to those who managed to steal it from somewhere), the rule of Jungle - where you look up to someone who is able to have an unfair advantage even if he doesn't share it rather than questioning them on moral grounds (view spoiler)[- well, that applies to most captialist societies to some extent. (hide spoiler)], the hopelessness:"… And for how long? But the old ones laugh at this question: they recognize the new arrivals by this question. They laugh and they do not reply. For months and years, the problem of the remote future has grown pale to them and has lost all intensity in face of the far more urgent and concrete problems of the near future: how much one will eat today, if it will snow, if there will be coal to unload."/I>Things like gratitude, sincerity and compassion came with a very serious disadvantage as they often are to poor. You couldn't trust the person with whom you shared your bed and this when even a small piece of metal wire or a spoon were tresure. However, the poverty imposed on them by Nazis -their name, their identity, their family and friends were all taken away from them."Imagine now a man who is deprived of everyone he loves, and at the same time of his house, his habits, his clothes, in short, of everything he possesses: he will be a hollow man, reduced to suffering and needs, forgetful of dignity and restraint, for he who loses all often easily loses himself."‘… Until one day there will be no more sense in saying: tomorrow."

  • Petra X
    2019-01-26 14:10

    It's hard to say anything about this magnificent book that hasn't been said many times before, so I won't even try but just write a note on why I have an abiding sadness when I think of the author.Primo Levi lived all his life in the house of his birth in Turin, Italy apart from when he was in the concentration camp. Luckily he lived, just, through that awful, murderous year, and to all intents and purposes resumed the life of a chemist and author that the Nazis interrupted. He wrote The Periodic Table , lauded as the best science book ever written. Later he died from a fall down a narrow stairwell. It has been argued this wasn't suicide, but who climbs over banisters and falls down narrow stairwells except on purpose. As Elie Wiesel said, "Primo Levi died at Auschwitz forty years earlier". Alav HaShalom. Rest in Peace dear soul.Finished July 21, 2014. Reviewed Dec. 21, 2014.

  • Saleh MoonWalker
    2019-02-17 12:10

    داستان تلخ تجربه یک مرد در اردوگاه مرگ در زمان جهنگ جهانی دوم رو روایت میکنه. سیستم توصیف در این اثر بدین صورت هستش فرد همش با خودش فکر میکنه هر لحظه ممکنه کشته بشه، و همچنین میبینه که مردم تا چه حد میتونن با هم خشن و بد باشن. عنوان اصلی ایتالیایی کتاب If This Is a Man, هست که نشون میده تا چد حد شخصیت اصلی داستان، شرایط سختی رو پشت سر گذاشته.At that time I had not yet been taught the doctrine I was later to learn so hurriedly in the Lager: that man is bound to pursue his own ends by all possible means, while he who errs but once pays dearly.

  • Sam
    2019-02-10 14:53

    I will try not to overstate my feelings on this book. I believe this is one of (if not THE) most important book ever written. Everyone should read this book. It details Levi's journey from his home in Turin to Buchenwald. It is absolutely beautifully written. Levi's style of writing is unlike any other I've read. It is detailed, incredibly intelligent, moving, poignant, and in some way almost detached from his experience, which makes reading about it all the more moving and painful. To hear him describe the horrors he saw and went through in such a third-person sort of way is truly heart-breaking. All of his works are amazing, but this is the one that I recommend to all of my friends. I've bought several people copies of this book, because I feel it is that important. We must never forget what happened. And we must never allow it to happen again.

  • Giannis
    2019-02-19 13:22

    Το βιβλίο αυτό αποτελεί μια εξαιρετικά «αντικειμενική» ματιά για τον τρόπο λειτουργίας των στρατοπέδων συγκέντρωσης. Ο Levi αν και ήταν μέσα στο στρατόπεδο για πάνω από ένα χρόνο, κατάφερε να συγγράψει ένα έργο απαλλαγμένο από «παθιασμένο» λόγο. Είναι σχεδόν εκνευριστικό το πώς κατάφερε και περιόρισε σε μηδενικό βαθμό το μίσος του για ότι βίωσε και κατάφερε να δώσει μία περιγραφή των πραγμάτων σαν απλός παρατηρητής και όχι σαν έγκλειστος. Έτσι μπορεί κάποιος να καταλάβει από πρώτο χέρι πως λειτουργούσε το στρατόπεδο σε κάθε βαθμίδα του. Από το φαγητό, το ρουχισμό και τα ιατρεία, μέχρι την παραοικονομία που δημιουργήθηκε από τους ίδιους τους… μελλοθάνατους. Μη νομίζει κανείς ότι δε θα έρθει σε δύσκολη θέση διαβάζοντας το. Όσα και αν διαβάσει ή παρακολουθήσει κάποιος, δε θα σταματάμε να εκπλησσόμαστε με τις θηριωδίες των SS και το τι μπορεί να κάνει ο άνθρωπος στον άνθρωπο…Κλείνω με μία φράση από το βιβλίο: «Ξέρετε πως λέμε το ποτέ στην αργκό του Λάγκερ; Αύριο το πρωί»…

  • Teresa Proença
    2019-01-26 16:05

    27 de Janeiro de 1945: Libertação do campo de concentração de Auschwitz-Birkenau pelas tropas soviéticas.Hoje, 27 de Janeiro de 2015, faz 70 anos que Primo Levi saiu, fisicamente, vivo de Monowitz-Auschwitz, um campo nazi de trabalho e morte. Posteriormente - para dar conhecimento ao mundo e para sua própria libertação interior - escreve Se Isto é um Homem. De uma forma contida, relata os acontecimentos de que foi protagonista desde Dezembro de 1943 - data em foi detido - e fala de alguns prisioneiros para exemplificar certas características da personalidade do ser humano, as quais contribuem para que, em situação de extremo sofrimento, uma pessoa soçobre rapidamente e outra sobreviva aos maiores tormentos. Toda a leitura apesar, ou por isso, da beleza e simplicidade da escrita, é terrivelmente dolorosa, pelo que descreve e por sabermos que tudo foi real.Destaco uma passagem, tão comovente como todas, mas uma...:Para o homem livre a vida tem de ter um objectivo, mas "Agora e aqui, a nossa finalidade é chegar à Primavera. (...) dentro de um mês, o frio dar-nos-á tréguas, e teremos um inimigo a menos. (...) Hoje pela primeira vez o Sol nasceu vivo e nítido por cima do horizonte lamacento (...) e quando senti a tepidez através da roupa, compreendi como se pode adorar o Sol."Li este livro há cerca de três anos e quis relê-lo agora. Li-o como quem balbucia uma prece: por aqueles, e outros, milhares de seres que sofreram e morreram sem culpa; e por mim, para que jamais esqueça o que o homem pode fazer ao homem e nunca nunca permitir que me convençam que alguém não merece viver só por não acreditar no mesmo que eu…"Vós que viveis tranquilos(…)Considerai se isto é um homemQuem trabalha na lamaQuem não conhece a pazQuem luta por meio pãoQuem morre por um sim ou por um não.(…)Meditai que isto aconteceu”

  • Evripidis Gousiaris
    2019-01-25 12:19

    Συγκλονιστικό και τρομαχτικό... Απλά διαβάστε το...

  • Maciek
    2019-02-19 12:19

    "Here there is no why."Primo Levi was an Italian Jew who came to live in very troubled times. Born and raised in Turin, he was subjected to the fascist racial laws which discriminated against Jews and made finding employment very difficult; after the German occupation of Italy began, he joined the resistance movement but was quickly caught and transferred to an internment camp. When the camp itself came under German control, the authorities started arranging mass deportations of captured Jews to labor and death camps in the occupied east. Travelling in a cattle truck through cold and misery, Levi arrived at Auschwitz in February 1944. He was 25 years old, and would be one of the twenty Jews who remained alive from his transport of 650 people when the Red Army liberates the camp in January 1945.Survival in Auschwitz is the record of Levi's time at the camp, in his own words. It's worth noting that this is the title specifically picked for the American release; I much prefer the original Italian and English translation If This Is a Man, which conveys the tone and theme of the book much, much better. Survival in Auschwitz sounds almost like a...survival manual, a set of precepts that one should follow if one finds him or herself at such a place. If This Is a Man is taken from a poem by Levi which opens the book, and in which he asks his readers - sitting contendly in their warm, safe heated houses, to remember and think about what happened, never forget about it and pass this knowledge on to future generations:Consider if this is a manWho works in the mud,Who does not know peace,Who fights for a scrap of bread,Who dies because of a yes or a no.Consider if this is a womanWithout hair and without name,With no more strength to remember,Her eyes empty and her womb coldLike a frog in winter.Levi's memoir is a chronicle of life inside a concentration camp, a world within a world; news from the outside world perpetrate the barbed wire very rarely and only at the end of the book, in the form of sound of distant artillery, which signify the slowly advancing Russians. and the growing panic among camp officials. Despite growing increasingly more deformed, squalid and haggard and their numbers thinning with every day, the camp had a cleaer hierarchical structure which had to be followed; and where there was no official hierarchy, a non-official one was quickly invented. When we think about concentration camps, we mostly remember their last and most gruesome part -the gas chambers and the crematorium. As important as they are, they are just a part of a larger whole - we often forget that people not only died in these camps, but also lived. Levi's memoir is a chronicle of life inside a concentration camp, which in his own word is equal to reaching the bottom, with no other condition possibly being more miserable, a total demolition of what makes a man: the removal of one's personal dignity and reducing people to a sequence of numbers, taking away all that they own, even their hair, being forced to exist in conditions which make existence impossible and reduced to purely biological beings, who struggle only to remain alive. Despite all this, incredibly, living is possible even in a place where it couldn't be, and because of the smallest things: even a non-windy day can make a world of difference for a prisoner and give him the impression of good fortune, because a windy and rainy day is so much worse than ordinary rain. Prisoners steal from each other, as is the custom, but also interact and barter with one another, and sometimes even form what in another world would be a friendship.The experience of reading this book is very intense, as Levi does not make excuses for either himself or his fellow prisoners and their behavior; he is not sentimental and self-pitying, and hides nothing. The memoir was first published in 1947, just two years after Auschwitz was liberated; his memory is still very fresh, and the images and events of Auschwitz are ingrained in his mind like the number on his forearm. Because of this, If This is a Man Levi's testament of the Holocaust is very immediate, and reads as if the events described in it happened just yesterday - and with this immediacy is its power, resulting in one of the most powerful passages in all of literature.Now everyone is busy scraping the bottom of his bowl with his spoon so as not to waste the last drops of the soup; a confused, metallic clatter, signifying the end of the day. Silence slowly prevails and then, from my bunk on the top row, I see and hear old Kuhn praying aloud, with his beret on his head, swaying backwards and forwards violently. Kuhn is thanking God because he has not been chosen.Kuhn is out of his senses. Does he not see Beppo the Greek in the bunk next to him, Beppo who is twenty years old and is going to the gas chamber the day after tomorrow and knows it and lies there looking fixedly at the light without saying anything and without eve'n thinking any more? Can Kuhn fail to realize that next time it will be his turn? Does Kuhn not understand that what has happened today is an abomination, which no propitiatory prayer, no pardon, no expiation by the guilty, which nothing at all in the power of man can ever clean again? If I was God, I would spit at Kuhn's prayer.

  • Lilo
    2019-02-04 11:52

    There have been so many reviews written on Primo Levi’s “Survival in Auschwitz” that I have very little to add. It has been said many a time that “Survival in Auschwitz” (original title “If This is a Man”) IS THE BEST OF ALL HOLOCAUST MEMOIRS, and it may very well be. Primo Levi not only tells about his horrific experience, he also adds psychological and philosophical reflections, which make this Holocaust memoir unique. I would like to endorse the following review: found it to the point.

  • Caroline
    2019-02-04 16:09

    This book is perhaps easier to read than one might imagine.Primo Levi, aged 25, was attached to a resistance group in Italy. He had recently graduated from Turin University as a chemist, and he was Jewish.He was captured by German forces in 1944, and deported …. And from then on followed a year of hell in Auschwitz.Levi writes beautifully, but with a cool voice, so the reader is able to stand slightly back from the horrendous experiences that he describes. Not everyone is the same in the camp. Not only are there differences between prisoners (the groups include Jews and criminals, and people given political status), but there are differences between the men in each of these groups.“In history and in life one sometimes seems to glimpse a ferocious law which states: “to he that has, will be given; to he that has not, will be taken away”. In the Lager (camp), where man is alone and where the struggle for life is reduced to its primordial mechanism, this unjust law is openly in force, is recognized by all. With the adaptable, the strong and astute individuals, even the leaders willingly keep contacts, sometimes even friendly contact, because they hope later to perhaps derive some benefit. But with the Muselmänner, the men in decay, it is not even worth speaking….one knows that they are only here on a visit, that in a few weeks nothing will remain of them but a handful of ashes in some near-by field.”Levi’s story is one of survival of the fittest; not only those able to do the work physically required of them, but those who are intelligent, tenacious and cunning, who are able to think and act constructively even when they are starving, and everything around them is a gruelling treadmill of overwork and petty rules, of cold and lack of sleep, of wheeling and dealing to get an extra mouthful of bread. He even talks of rare friendship and cooperation, especially towards the end of the book, when he was moved to the sick block with scarlet fever. Others there are very ill with conditions like typhus and diphtheria. The Russians advance and the Germans desert the camp. Somehow, some of these sick prisoners - using every ounce of initiative and determination that they have left - hang on to life until the Russians arrive.Of the ninety-four men who were deported to Auschwitz from Levi's resistance group, only twenty-one survived.

  • KamRun
    2019-02-21 14:07

    انسان نسبت به انسان‌های دیگر یا همچون خدایان است یا همچون گرگ. ارسموسخودکشی پریمو لوی -نماد مقاومت و استقامت انسانی- در اواخر دهه هشتاد به‌قدری دور از انتظار بود که باعث سرخوردگی و یاس گسترده ای در دنیا شد. در آن زمان ویلیام استایرن نویسنده کتاب ظلمت آشکار: خاطرات دیوانگی با چاپ مقالاتی در تایمز، لوی را جز آن‌دسته از افرادی قرار داد که زیر رنج عظیم افسردگی سرانجام کمر به نابودی خویش بستند و به دفاع از او و اقدامش پرداخت. من اولین بار نام پریمو لوی را در همین کتاب استایرن دیدم. مدت‌ها از خواندن این کتاب گذشته بود که در جستجوی کتابی با موضوع هولوکاست، از روی اتفاق نام لوی را دیدم و حدسم درست از آب درآمد، خودش بود! بی درنگ شروع به خواندن کتاب کردم تا زندگی مردی را مرور کنم که از سخت ترین شکنجه های آشویتس جان سالم به‌در برد تا در نهایت خود را از ساختمانی به پایین پرتاب کندکتاب یک اتوبیوگرافی ست که به شرح خاطرات نویسنده در اردوگاه مرگ آشویتس می پردازد، اما این سطحی ترین حقیقتی ست که می شود از کتاب بدست آورد. می توان کتاب را خواند و فهمید که در جامعه ای که قانون جنگل حکم‌فرماست، چگونه انسان‌ها از انسانیت فاصله می گیرد، چگونه می توان سیستمی طراحی کرد که تمام نشانه های آدمیت را از بنی بشر برباید، حتی از سازندگانش. مبنای حقیقی و تاریخی مطالب ذکر شده، تلخی خواندن این رنج‌نامه را دوچندان می کندکتاب‌هایی که خاطرات اردوگاه‌های مرگ و قربانیان هولوکاست را روایت می کنند با انگیزه‌ی دو چندان می خوانم تا هم یاد قربانیان را با خواندن مصائب زندگی‌شان گرامی دارم و هم فراموش نکنم که چگونه سکوت یک جامعه در قبال بی عدالتی، همراهی با ظالم و عین ظلم استفراموش نکنید آنچه را که بر ما گذشتهرگز فراموش نکنیداین کلمات را بر قلب‌تان حک کنیدو به آن فکر کنیددر خانه و خیاباندر خواب و بیداریو آن را برای فرزندهایتان تکرار کنیدو اگر نکنیدو اگر نکنیدخانه‌تان ویران بادپریمو لوی

  • Claudia
    2019-02-01 16:54

    English review to follow "In den Himmel schauen und dabei denken, dass ich ihn vielleicht zum letzten Mal sehe."Sein Name ist 174 517. So wird der 24jährige Doktor der Chemie 1944 getauft. Wenn er seinen Namen nicht schnell genug sagt, gibt es Ohrfeigen und Faustschläge. Wenn er ihn bei der Essensausgabe nicht herzeigt, gibt es kein Stück Brot und keine dünne Rübensuppe. Er wird diesen Namen auf dem linken Arm bis zu seinem Freitod tragen. Vor dem Transport nach Auschwitz-Monowitz fragt der deutsche Rottenführer "Wieviel Stück?" Sie sind also schon keine Menschen mehr. Stücke sind sie. Und die Stücke werden gezählt und geschlagen. "Der Schmerz traf nur die Seele", sagt Levi.Angekommen im Grauen wird er sofort zum Arbeitsdienst abkommandiert. Er schiebt Waggons, er schleppt Eisenrohre, er verzweifelt im Regen, er zittert im Wind. Sein Bauch ist gedunsen, die Glieder sind verdorrt, das Gesicht ist am Morgen total verschwollen, und am Abend ist es bleich und ausgehöhlt. Manchmal müssen sie auch lange in der Kälte stehen und warten, bis ein Mensch vor ihren Augen aufgehängt wird. Danach geht das Höllenleben weiter. In den muffigen Baracken schlafen zwei in einem Bettgestell unter einer verstaubten Decke. Der Kopf des einen hat die entzündeten Füße des anderen im Gesicht.Vielleicht war es seine Rettung, dass er am 11. Januar 1945 mit Scharlach und hohem Fieber in die Desinfektionsabteilung eingeliefert wird. Das Lager steht kurz vor der Befreiung durch die Russen und für tausende ausgemergelte Gefangenen beginnt der Todesmarsch. Die Kranken bleiben zurück. "Die werden so oder so krepieren ohne Medikamente und im Gestank der Exkremente und herumliegenden Leichen."Doch Primo Levi überlebt.Er verspürt keine Erleichterung. Er ist eher deprimiert und verblüfft über Freunde, die ihn besuchen und voller Lebensfreude sind. Natürlich, der Krieg ist vorbei. Aber Lebensfreude? Was ist das?Im September 1986, ein Jahr vor seinem Freitod ist er bereits fest ans Haus gebunden. Seine Mutter ist 91 Jahe und krank, und seine Schwiegermutter, die auch dort wohnt, ist blind. Er selbst leidet unter schweren Depressionen und für ihn ist die Pflege seiner Mutter kaum machbar. Es wird ihm alles zuviel. Am 11. April 1987 stürzt er sich vom dritten Stockwerk in den Tod.Das Schlusswort in Primo Levis Buch: "Ich glaube, in den Schrecken des Dritten Reichs ein einzigartiges, exemplarisches, symbolisches Geschehen zu erkennen, dessen Bedeutung allerdings noch nicht erhellt wurde: die Vorankündigung einer noch größeren Katastrophe, die über der ganzen Menschheit schwebt und nur dann abgewendet werden kann, wenn wir alle es wirklich fertigbringen, Vergangenes zu begreifen, Drohendes zu bannen."

  • Χρήστος
    2019-02-09 19:17

    Η πιο σεμνή και ουσιαστική καταγραφή της φρίκης του Ολοκαυτώματος. Δεν είναι τυχαίο που το βιβλίο διδάσκεται από τη δεκαετία του 60 σε σχολεία. Ούτε ύφος ούτε μυθοπλασία, μόνο η παράθεση της αλήθειας, με οξυδέρκεια, βάθος ψυχής και τρυφερότητα απέναντι στον άνθρωπο.

  • Paul
    2019-02-05 12:55

    Very well written. A recount of Life In Hell on Earth.

  • Greta
    2019-02-24 13:09

    Survival in AuschwitzA well-written, accessible testimony of day to day life in the Lager of Buna-Monowitz (Auschwitz), from January 1944 until its liberation on 27 January 1945. The struggle with hunger, cold, tiredness and sickness becomes almost tangible while reading the many true stories which are absorbingly told. The author's intelligent, insightful thoughts on the dehumanization caused by this constant struggle and humiliation of the Jewish prisoners, make this book a superior, timeless and mandatory read.While Elie Wiesel's Night fixates heavily on the struggle with faith, Primo Levi's memoir felt more universal because of its focus on humanity itself. “Auschwitz is outside of us, but it is all around us, in the air. The plague has died away, but the infection still lingers and it would be foolish to deny it. Rejection of human solidarity, obtuse and cynical indifference to the suffering of others, abdication of the intellect and of moral sense to the principle of authority, and above all, at the root of everything, a sweeping tide of cowardice, a colossal cowardice which masks itself as warring virtue, love of country and faith in an idea.”Don't miss out on this wonderful, stirring book. 10/10

  • Carmo
    2019-02-07 11:52

    Primo Levi, químico italiano foi capturado pelos nazis e enviado para Auschwitz. Era judeu.Teve a sorte de ir escapando aos fornos crematórios e sobreviver até à chegada do exército russo e consequente fuga dos alemães. Pegando no título do livro Se Isto é Um Homem, e considerando o homem como um ser pensante que se rege por valores morais que prezam a dignidade e o respeito pelo próximo, que homens eram estes dos campos de concentração?Que homens eram os carrascos nazis, o que lhes motivou tanto ódio e o porquê de tanta satisfação em humilhar e levar à mais profunda degradação outros seres humanos?E quando perdiam a humanidade os que passavam para lá do arame farpado?Passado o portão, privados dos bens pessoais, cabeça rapada, despidos de roupa e dignidade envergavam a farda andrajosa e sujeitos ao regime mais abjeto, já não eram homens, já não eram mulheres, eram invólucros que marchavam ao ritmo da brutalidade. Sem vontade, doridos e esfomeados, quantos deles mantinham vivos os valores com que entraram?Já todos vimos fotos do estado físico dos prisioneiros para sabermos que nada do que seja dito é exagero. Sujeitos a uma fome extrema, todas as medidas eram aceitáveis para arranjar comida. Quem diz comida, diz uma outra camisa para tentar conter o frio, uns sapatos menos rotos, as coisas mais básicas para sobreviver até ao dia seguinte. A caridade e a justiça ficaram do lado de fora dos portões. Ao enfrentar situações desta gravidade todo o ser humano regride e se torna amoral.É um livro que levante muitas questões. A maioria delas continua sem resposta.Primo Levi tinha tatuado no braço o número de identificação 174 517 e suicidou-se a 11 de Abril de 1987, 42 anos depois de ter ser libertado.

  • Kelsey
    2019-02-15 19:21

    First off, I must point out that I think it is very difficult to rate someone's personal and emotional account of an event in their life, and even more so when it was a tragedy like the holocaust. That being said, I of course rated the novel five stars, because it is not only a completely true account but it was also written brilliantly. I had the chance before I read this book to read "Man's Search for Meaning", which is another book about the experiences of a survivor of a concentration camp, and while it was interesting and meaningful, I found it much harder to engage in it, as the writer was a psychologist who analyzed every human behavior, much of which went over my head. I suppose I could describe the two books as this: The man who thought (Primo Levi) and the man who felt (Viktor Frankl).I commend this book because it has a much more straight-forward approach to Primo Levi's trials in Auschwitz, an Italian citizen who was arrested after being discovered as part of a resistance against the Nazi regime. Primo makes it very clear what conditions were like, and not only does he make you feel startlingly so like you were there yourself, but he does not hide the fact that some of the things he did were not very compassionate. He explains to the reader that the prisoners of the camp were stripped of their humanity, and the way that he survived was not by sharing his bread or taking pity, but by looking mostly out for himself. Most of all, he survived by his intelligence and immense amount of luck. Primo had several close calls while in the camp and I assure you that as you near the end, you will be touched as he becomes reacquainted with a bit of his humanity. He does make a point in interviews later in his life, however, to mention that victims cannot have the compassion that they carried before the monstrous Holocaust.

  • Đông Huynh
    2019-02-18 19:20

    Cuốn sách này, ngoài những mô tả về cuộc sống dưới mức con người ở Auschwitz, còn phơi bày một khía cạnh nhỏ cho thấy vì sao người Do Thái luôn được cho là dân tộc kinh doanh giỏi nhất, và có đầu óc sáng tạo bậc nhất. Ngay cả ở Auschwitz người ta vẫn có thể họp chợ, buôn bán và tạo ra "thị trường". :)Ngoài ra, cuốn sách này tạo ra một bộ đôi không thể hoàn hảo hơn với "Chiến tranh không có một khuôn mặt phụ nữ". Một bên là thân phận của những người phụ nữ trong và sau chiến tranh, một bên là thân phận con người, đặc biệt là người Do Thái, trong địa ngục Auschwitz. Nếu có một nhà văn nào viết thêm một cuốn sách dạng này, ghi lại hồi tưởng của những binh lính Đức trong chiến tranh để biết họ thực sự nghĩ gì, động cơ nào khiến họ trở nên tàn bạo như vậy, và khi giết người, hành hạ con người đến kiệt cùng như vậy, có giây phút nào họ cảm thấy ghê tởm bản thân hay không, thì sẽ thành một bộ 3 hoàn hảo luôn!

  • Quân Khuê
    2019-02-10 13:00

    Khi người ta hai mươi bốn tuổi, hãy còn “ít hiểu biết, không kinh nghiệm và dứt khoát muốn sống trong một thế giới siêu thực của mình”, mà bị bắt rồi đưa vào trại tập trung Auschwitz - nơi sau này sẽ được ghi nhận như một trong những nơi chốn khủng khiếp nhất trong lịch sử loài người - người ta sẽ khó lòng gọi đó là một chuyện may mắn. Có lẽ chỉ khi là một trong số rất ít ỏi người sống sót sau Auschwitz (theo nhiều số liệu thì chỉ khoảng 2% tù nhân Auschwitz là còn sống khi trại được giải phóng) và bắt đầu ghi lại những hồi ức kinh khủng về khoảng thời gian đen tối đó trên những tấm vé tàu ở Turin thì Primo Levi mới, như sau này ông viết trong lời mở đầu cuốn Có được là người, coi việc bị bắt vào Auschwitz tương đối muộn là một điều may mắn: Vào thời điểm ông bị đưa vào Auschwitz, đầu năm 1944, do cần nhân công lao động chính phủ Đức đã quyết định kéo thời gian sống của tù nhân trước khi giết, thay vì đưa thẳng vào trại hơi ngạt.Được viết năm 1947, Có được là người thuật lại câu chuyện thực của chính tác giả từ lúc bị bắt tại Ý đến khi được/bị đưa vào trại tập trung Auschwitz và chuyện ông đã sống sót trong chốn địa ngục đó như thế nào. Cần nói thêm rằng, vào thời điểm tác giả và những người Do Thái khác bị tống lên đoàn tàu chở người nổi tiếng của Đức quốc xã, Auschwitz đối với họ là một cái tên chưa có ý nghĩa gì mấy - thậm chí họ còn cảm thấy “nhẹ cả người” vì ít nhất cái đích đến đó “cũng là một nơi nào đó trên trái đất này”. Họ sẽ nhanh chóng nhận ra cái “nơi nào đó” kia là nơi mà họ bị tước đoạt tất cả: vợ con, bố mẹ già, tư trang, nhân phẩm, thậm chí cả tên - mỗi người tù chỉ còn biết đến như một dãy số xăm vào cánh tay trái; là nơi mà họ sẽ phải sống - nếu như chưa chết hoặc chưa bị giết - dưới những điều kiện phi nhân nhất; là nơi mà rồi họ sẽ chia sẻ những giấc mơ giống nhau đến kỳ lạ: giấc mơ được ăn, mà mỗi khi thức ăn chạm miệng là vụt tan biến thành nghìn mẩu vụn. Ở chốn này, một ngày được coi là tốt lành khi ngày đó họ có vài giờ để “cảm thấy bất hạnh theo cái kiểu của những con người tự do” - tức khi những người tù xoay xở được thêm chút xúp loãng đủ tạm no nê mà có sức nghĩ về gia đình, vốn là việc những khi khác họ không làm nổi.Cho đến bây giờ, đã có hàng nghìn cuốn sách viết về những trại diệt chủng trong thế chiến thứ hai. Còn vào thời điểm Primo Levi quyết định kể lại câu chuyện của mình, chúng cũng đã quá nổi tiếng. Levi khẳng định trong lời mở đầu rằng cuốn sách không nhằm đưa ra “những lời buộc tội mới” mà chỉ cung cấp thêm tư liệu cho những nghiên cứu về “tâm trạng con người”. Cuốn sách đặt ra nhiều câu hỏi nhức nhối: khi nào một con người là người? con người khác gì với con vật? liệu một con người có thể lấy đi nhân phẩm của một con người khác? người có thể làm gì đối với người? thiện, ác, đúng, sai liệu có ý nghĩa gì trong một nơi chốn khủng khiếp như Auschwitz? Trong quá trình học cách tồn tại, và nhờ cả may mắn để tồn tại đến những ngày cuối cùng giữa chốn phi nhân đó, Levi luôn tìm cách nhận ra những dấu hiệu con người: một cái ôm với người đồng hương trẻ tuổi Schlome, thái độ không từ bỏ, không chịu chấp nhận của Steinlauf, tình bạn với Alberto, Thần khúc của thi hào Ý Dante và nhất là sự tốt bụng của Lorenzo - người không ngại hiểm nguy tặng thường xuyên tặng xúp và bánh mì cho Levi.Cho dù sau Auschwitz người ta có thể phục hồi về mặt thể chất, tinh thần là một cái gì đó khó hồi phục hơn nhiều. Không phải ai cũng có thể chịu đựng được những hồi ức về quãng lịch sử đen tối đó. Bản thân con người tốt bụng Lorenzo kia đã không vượt qua nổi chứng rối loạn về tâm lý và cuối cùng chết vì thiếu sự chăm sóc bản thân vào năm 1952. Còn Levi, dù chọn cách đương đầu với quá khứ bằng cách viết sách và đi nói chuyện về Auschwitz, thì chết vào nhà riêng vào năm 1987, và cái chết nhiều bí ẩn của ông được nhiều nguồn tư liệu coi là tự sát. Dẫu sao, thì như Elie Wiesel, một tù nhân Auschwitz khác, đã nói, thực ra Primo Levi đã chết từ bốn mươi năm trước trong Auschwitz.Với một câu chuyện u ám như thế, lẽ ra Có được là người phải là cuốn sách nặng nề và khó đọc. Nhưng thật lạ kỳ, đây lại là một page turner - một cuốn sách bắt người ta phải lật không ngừng. Sức hấp dẫn của cuốn sách không nằm ở câu chuyện mà nằm ở cách tác giả kể chuyện - đó gần như là một giọng kể phi cảm xúc, che giấu sự kinh tởm trước những gì được mô tả - và cách mà cuốn sách gợi ra những suy nghĩ, những truy vấn mênh mang trong người đọc. (Bài đã đăng Tuổi trẻ cuối tuần)

  • João Carlos
    2019-01-31 18:11

    AuschwitzImpressionante e verdadeiramente aterrador...Primo Levi, nasceu em Turim, Itália, em 1919, judeu e engenheiro químico - sobrevivente ao Holocausto nazi, perpetrado pelo Partido Nazista Alemão, liderado por Adolf Hitler, num genocídio selectivo de cerca de seis milhões de judeus, durante a Segunda Guerra Mundial – torna-se escritor, iniciando uma ampla produção literária de diversos livros de memórias/ensaios, contos, poemas e romances, sendo que “Se Isto É Um Homem” é a sua primeira obra editada em 1947. A acção de “Se Isto É Um Homem” inicia-se com a captura de Primo Levi em Dezembro de 1943 e a sua entrada no final de Janeiro de 1944 no campo de concentração de Auschwitz e é concluída em 27 de Janeiro de 1945 com a sua libertação após a chegada do exército russo. De uma forma trágica Levi morre em 1987, depois de cair do vão de uma escada interna, do prédio de três andares onde vivia, especulando-se entre um acidente e o suicídio. O escritor judeu e Prémio Nobel da Paz em 1986, Elie Wiesel (1928 - 2016), também sobrevivente ao campo de concentração de Auschwitz, afirma que “Primo Levi morreu em Auschwitz há quarenta anos atrás.”“Se Isto É Um Homem” é uma viagem dramática de homens, mulheres e crianças, que numa ingenuidade por vezes atroz, se encaminham para a morte, numa justiça arbitrária patrocinada pela Alemanha nazi, em direcção ao campo de concentração de Auschwitz, em que Primo Levi, agora identificado com o número 174.517, relata pormenores atrozes acerca do tema inquietante dos campos de extermínio, sem formular acusações ou punições, sobre indivíduos, que se tornaram conscientemente ou inconscientemente carrascos de seres humanos, em pleno século XX. É nessa vivência, num estado de tensão e de ânsia permanente, que assistimos a inúmeras tragédias, individuais e colectivas, onde o dia e a noite devoram seres humanos transformados em fantasmas, numa alucinação quotidiana, em que pequenos gestos representam instrumentos de sobrevivência, e que nos relembram memórias dolorosas de sonhos interrompidos.A amizade de homens atormentados pela sobrevivência diária, sem parâmetros para a justiça ou o perdão, têm recordações do mundo externo que povoam os sonos a as vigílias, numa espécie de hipnose que mata o pensamento e acalma a dor física e espiritual.Será possível a dignidade e a alma humana sobreviverem a tão dolorosas vivências? "Para os homens vivos, as unidades do tempo têm sempre um valor, tanto maior quanto mais elevados são os recursos interiores de quem as percorre; mas para nós horas, dias e meses extravasam entorpecidamente do futuro para o passado, sempre demasiado lentos, matéria viva e supérflua de que procurávamos desfazer-nos o mais rapidamente possível. Acabara o tempo em que os dias se seguiam vivos, preciosos e irreparáveis, e o futuro estava diante de nós cinzento e inarticulado, como uma barreira invencível. Para nós a história parara." (Pág. 124)

  • Marco Tamborrino
    2019-02-18 14:12

    È uomo chi uccide, è uomo chi fa o subisce ingiustizia; non è uomo chi, perso ogni ritegno, divide il letto con un cadavere. Chi ha atteso che il suo vicino finisse di morire per togliergli un quarto di pane, è, pur senza sua colpa, più lontano dal modello dell'uomo pensante, che il più rozzo pigmeo e il sadico più atroce.Molti hanno scritto su questo libro, molto è stato scritto in generale sul genocidio degli ebrei. Non è mia intenzione scrivere un sermone a difesa degli ebrei, perché lo sappiamo tutti che la storiella delle razze è sbagliata. Sarebbe più giusto dire che il massacro è avvenuto nei confronti di uomini etichettati come 'ebrei'. Perché siamo tutti uomini, giusto? Così come sarebbe sbagliato condannare gli ebrei di Israele per l'odierno conflitto israelo-palestinese. Sono uomini. E gli uomini sbagliano. Le razze non esistono. Casomai le religioni, quelle sì che sono classificazioni reali e pericolose.Primo Levi è stato fortunato. Eppure è poco delicato dare del fortunato a un deportato di Auschwitz. Rimane innegabile il fatto che è stato uno dei tre a ritornare. Tre su centosessantanove."Devo dire che l'esperienza di Auschwitz è stata tale per me da spazzare qualsiasi resto di educazione religiosa che pure ho avuto. C'è Auschwitz, dunque non può esserci Dio. Non trovo una soluzione al dilemma. La cerco, ma non la trovo."Auschwitz è stato un laboratorio umano sociale. Perché tu puoi togliere la dignità alle persone, togliergli tutto, ma rimarrà sempre qualcosa che permetta loro di costruire una società, perché sopravvivere è necessario. Noi siamo fatti per sopravvivere. Ci adattiamo anche alla più misera e orribile condizione umana. Ed è agghiacciante.

  • Maria João
    2019-02-24 19:08

    8 de 10*Campos de concentração, judeus, nazis, alemães, trabalhos forçados, arame farpado. Estas palavras serão suficientes para qualquer pessoa fazer a associação com a barbaridade que a Europa viveu no século passado. Mas nunca serão suficientes os livros, filmes ou debates sobre o tema, para que este se mantenha bem vivo na mente de quem teve a sorte de não o viver e para que não se volte a repetir!Comentário completo em:

  • Kirstine
    2019-01-31 19:02

    What do you say about a book such as this? Other than it’s important to read it? I’m not sure. This is Primo Levi’s eye witness account, his version of his personal experiences being a prisoner in Auschwitz during WWII. It’s not exaggerated, it’s not put into a neat narrative, with a clear beginning, middle and end. Which may be what makes it all the more powerful. He writes in a way that’s almost analytical, each chapter covers a particular subject or theme. There’s little thought given to chronology, instead he hones in on details, on people he remembers, on rules and how they were enforced. The descriptions are realistic, and almost emotionless. Almost. This witness account is by its very nature exceptional. By surviving Primo Levi is an exception, as most others who ended up where he did died, and hence the title: this is the story of surviving in Auschwitz, not merely being there. And surviving is a different matter altogether. Surviving requires something more than simply existing. All eye witness accounts are different. You use whatever language you have, whatever way of telling the story that makes sense to you, and you give the world a piece of lived history. You can’t criticize it from a literary perspective, it’s beyond that, you may be able to find flaws in it from a historical perspective, but you can’t judge the quality of someone’s lived experience, not when they lived through something like this. Whatever way they decide to tell it, is the way it needs to be told. There are fascinating discussions about trauma and witness literature, because it stands outside of everything we’re used to. Can something as traumatic as Auschwitz be written about in a meaningful way? Does it have to be meaningful? Is it simply important it exists? Should someone who wasn’t there ever write about it – are they allowed?It’s difficult and complex and there is no clear answer. If we don’t write about it, if we don’t reproduce the experiences of traumatic things – even when those who experienced them pass away – then someday we will forget about it. It’ll slip out of our cultural memory, even though books like this exists, even though someone dared bear witness. But it’s a subject where one needs to tread carefully. Because it’s about lived lives, and there are people who have to live with the memories of being there. Even after they’re gone, that will have to be respected. So what do you say about a work such as this? Not a lot. You simply read it. You simply admire what it must have taken to write it. And you remember how important it is to stand up against evil – whatever form it takes. It takes very little, in the end, to make a person feel less than human, and it shouldn’t happen, ever. But it did happen, it’s still happening in different shapes, and it could happen again. I hope this book never fades away. I hope we don’t forget.

  • Luís C.
    2019-02-16 14:56

    It is not necessary to consume mountains of books to understand the atrocity, inhumanity, visceral cruelty of war. Only One. No need to cram definitions and issue cries to understand what an organized genocide. Only One. Needless to collect thousands of testimonials to get an idea of the trauma experienced by those who escaped the carnage in extremis of the death camps. Only One. No need to make multiple detailed diagrams to explain the process of dehumanization carefully meditated to destroy all traces of culture and make you the beasts at bay. One yes, one! One book ... if it's a book; a single cry ... if it is a cry; one witness ... if it's testimony; one document ... if it's a documentary. One and you'll never vaccinated.This book is of incalculable didactic and evocative power, a real bomb that explodes in our faces. A passionate plea to my unmatched and probably unequaled knowledge, to be included, even more than the same places of Auschwitz, on the World Heritage List to preserve at all costs. With this book we take more conscience than any other function of "memory" of writing. For our children, for our grandchildren and the grandchildren of their great-grandchildren and many more, never forget, never again. Never never !

  • Filipe Miguel
    2019-02-05 13:11

    A vida no LagerPrimo Levi, como escritor, nasceu num campo de concentração. Neste campo de concentração. Mesmo em pleno direito de exacerbar o que por si só foi um expoente do drama humano, sem sucumbir ao caminho mais fácil, quiçá mais lógico, Levi narra quase de forma imparcial e em formato episódico sucessivo, a vida num Lager que nunca quis para si. Nada mais é do que isso. Não necessita. De escrita simples contraposta à temática imensamente complexa, expõe o que de mau há no Homem sem catalogar ninguém. Não precisa. Fazemo-lo nós, leitores."Na escuridão total, dei por mim acordado de repente. "L' pauv' vieux" calava-se: acabara. Com o último estremecimento de vida, atirara-se da cama para o chão: ouvi o golpe dos joelhos, das ancas e da cabeça.- La mort l'a chassé de son lit - sentenciou Arthur."Nota: 5.0/5.0

  • Aggeliki
    2019-01-24 18:06

    Πιστεύω πως αυτό το βιβλίο δεν χρειάζεται βαθμολογία. Ξέρω πως είναι υποκειμενικός ο παράγοντας του πως βλέπει κάποιο άτομο το εκάστοτε βιβλίο αλλά πραγματικά απορώ για βαθμούς κάτω του 5.

  • André
    2019-02-11 19:16

    Se Isto É Um Homem, capta a realidade através do sentimento do homem, que se torna escritor, para não esquecer e para que outros não esqueçam. Primo Levi foi um homem de cariz vulgar, preso em Auschwitz sem culpa formada que não fosse o facto de ser judeu, torna-se o herói protagonista de uma obra literária sem precedentes, dado que num relato lúcido e impressionante nos dá a conhecer o quotidiano de um dos campos de extermínio mais repulsivo e que espelha o horror e a violência do regime nazi. É de lembrar que Levi é abrangido pelas leis raciais, quer ainda quando frequenta a universidade em que estudava para concluir a sua tese de formatura e embora isso tivesse acontecido ele consegue formar-se, mas com um diploma marcada com a expressão de raça judia. As leis raciais impediram-no também de que encontrasse ocupação mesmo que depois de formado na área da química. Enquanto um herói real, porque nos descreve a força com que ultrapassou os dantescos obstáculos que se apresentaram no seu caminho, não deixa de ser um herói romântico pelo sonho, pela esperança, pela vontade, pelo sacrifício, pela certeza de que voltaria um dia ao seu quotidiano e aquilo que ele mais gostaria de fazer na vida. Como vemos aqui, a definição de romântico em nada tem a ver com a estereotipada definição de romântico mas sim o retrato de sentimentos de solidão, tristeza, desilusão, não ligados a conflitos amorosos mas fundamentalmente ligados ao mártir da vida. A passagem por tão terrível experiência e pelas incertezas de um futuro possível de repetição deste presente só sentido por quem o experienciou, levou-o a escrever este diário, este quotidiano, este alerta de um dia-a-dia feito de injustiças, feito de sofrimento, feito de memórias, leva Levi a escrever de uma forma tranquila e intimista um livro que para nós, leitores nos toca e faz repensar no nosso quotidiano.E, se a literatura é uma manifestação artística, esta obra é-o, pela maneira como expressa a sua matéria-prima, a linguagem, a palavra. Sem artifícios, difere de tantas outras, exactamente porque é nua, crua, real. Nada mais do que isso. E não será isso que faz de tantas obras, não só o prazer de ser lidas como a força de serem lidas, a motivação para serem lidas, o exemplo, a questões que posam, a admiração, a angústia, o sentir através dessas palavras, o próprio, frio, medo, fome, humilhação, como se fossemos mais um naquela viagem tenebrosa que o autor teve de fazer? Quantos passaram por aqueles cabos da tormenta, que foram esses campos de extermínio e o autor manteve a clareza de nos repetir esse quotidiano que ainda hoje passados tantos anos, nos faz sentir passar um frio polar pela nossa coluna, incrédulos, porque nunca julgaríamos que se pudessem cometer tantas atrocidades ou medrosos pela possibilidade de outra época de terror, que afinal acontece, mais vezes do que sabemos, ou, às vezes, não queremos saber, mesmo que nos entre pela casa adentro, na prolifera e constante assolação dos media dos nossos tempos, de tão bem instalados no nosso quotidiano.O livro serve o propósito de ser lido de gerações em gerações, para que não esqueçam, ou se possível, não deixem acontecer, no nosso dia-a-dia aquilo, que este homem, vulgar, tornado escritor, pelas circunstâncias, sinta, esteja onde estiver, tenha o Deus que tiver, que os seres humanos, são isso mesmo, seres humanos, e que nada pode ou deve modificar essa condição. A de serem seres humanos. A de respeitarem a vida. A de se respeitarem. Sem diferenças. Sem outras razões. A de apenas terem vindo a este mundo, neste planeta e de cumprirem o seu destino em prole sempre das gerações futuras, para que todos possam usufruir desse prazer que é o de apenas … serem livres!174 517 morre em Itália em 1987. Primo Levi, esse, permanece imortal.